truyenit.net
Tìm Kiếm · kho truyen
Chào mừng bạn đến với truyenit.net

waphaynhat.net - Cập nhật video shock, quay len , ảnh gái xinh , tự sướng , ảnh sexy , chup len ,doc truyen hay, kinh nghiem lam tinh update hàng ngày


• Đọc Tiểu Thuyết – Mãi Mãi Là Bao Xa

Trang chủ » Truyện Tiểu Thuyết
Đăng ngày March 31, 2013 (34681 views)

Tiểu thuyết [15+] Mãi mãi là bao xa (Trao lầm tình yêu cho anh)- Diệp Lạc Vô Tâm

Bìa : Red

Giới thiệu:
Câu chuyện kể về cô sinh viên Bạch Lăng Lăng học tại đại học T. Cô quen biết và yêu một chàng trai trên mạng, tên là “Mãi mãi là bao xa”. Cùng lúc ấy, vị giáo sư trẻ tuổi Dương Lam Hàng, người đàn ông hoàn-hảo-không-có-gì-để-chê xuất hiện, và làm xáo trộn cuộc sống của cô.

“Thực ra anh không nhớ em chút nào hết, ba trăm bốn mươi lăm ngày qua, anh không hề nhớ đến em…”
” Cuộc đời anh là con đường thẳng tắp, chỉ bất ngờ vì em mà rẽ ngang…
….

Mở đầu :
Tháng tư, mùa anh đào nở hoa rực rỡ.
Hoa đào nở rộ đầy cành, rực rỡ sắc màu rơi rơi trong gió. Lăng Lăng đứng dưới tán cây, nhìn một màn mưa hoa bay lượn ngập trời.
Cô yêu nhất hoa đào không phải vì cảnh hoa rơi ào ạt lãng mạn trước mắt mà bởi số mệnh của nó.
Có người nói, số mệnh cây anh đào thật thê lương, thân cây to lớn không biết phải bồi đắp qua bao nhiêu mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể bày ra vẻ rực rỡ trong thoáng chốc trên nhân gian.
Lăng Lăng nói: Không! Khoảnh khắc bừng sáng chính là vĩnh hằng. Những gì tốt đẹp, được như vậy là quá đủ rồi.
Bạn đã bao giờ thử yêu thương một người, vì người đó mà dốc hết tình yêu, khóc cạn nước mắt cũng chưa từng hối hận?
Có người hỏi: Người con trai như thế nào lại có thể khiến cho cậu khóc cạn nước mắt cũng cam lòng?
Bên cửa sổ, chậu hoa nhài lại nở, hương thơm tươi mát giống như mùi của người đó.
Gió nhẹ thổi qua trước khung cửa, mang hương thơm say lòng người lượn lờ tràn ngập căn phòng.
Lăng Lăng nói: Một người con trai làm cho người con gái không thể quên… Nhân nùng như mực, vị đạm như trà. (con người nồng nàn như mực, hương vị thanh đạm như trà)
Có người hỏi: Có thể kể cho bọn tớ nghe một ít chuyện xưa của cậu không?
Lăng Lăng nói: Được, nhưng chuyện cũ dài lắm, không biết nên bắt đầu từ đâu đây…
Quan Tiểu Úc nói: Vậy trước hết để tớ giới thiệu sơ qua với mọi người các nhân vật trong câu chuyện đi, người nào người nấy đều tuyệt!
Tâm Tâm nói: Nếu không muốn nghe cô ấy dông dài thì mời nhảy sang chương ba, để tớ kể cho mọi người một câu chuyện tình lãng mạn năm xưa…

Chương 1 -
Hôm nay đối với Quan Tiêu Úc là một ngày chấn động, cô phải chuyển sang phòng trọ mới. Kéo theo túi lớn túi nhỏ đổi phòng tất nhiên không phải chuyện gì to tát, điều khiến cô kích động là bạn cùng phòng mới lại chính là người bị các cô mắng suốt ba tháng nay, hông nhan họa thủy không hẹn mà gặp – Bạch Lăng Lăng! Nói thật, dùng cụm từ “hồng nhan họa thủy” để miêu tả Bạch Lăng Lăng có hơi khoa trương, nhưng nếu đi hỏi Tâm Di, bạn cùng phòng với Tiểu Úc ở đại học thì chắc chắn cô ấy sẽ không nói thế.

“Bạch Lăng Lăng!”
“Quan Tiểu Úc!”
Câu đầu tiên hai người chào nhau trong lần gặp đầu tiên là như vậy.
Tiểu Úc nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá từ trong ra ngoài cô bạn cùng phòng mới, Bạch Lăng Lăng hoàn toàn khác hẳn so với hình dung của cô. Mái tóc đen mềm mại chấm eo buông xõa tự nhiên, làm tôn lên làn da mịn màng trắng nõn, dáng người cao gầy cân đối bên dưới lớp áo ngủ rộng thùng thình vẫn lộ ra những đường cong quyến rũ. Tuy thoạt nhìn giống như hơi thiếu ngủ, nhưng đôi mắt thông minh trong sáng lanh lợi, vẻ mặt ôn nhu xinh đẹp nền nã khiến người trước mặt cảm thấy rất dễ chịu. Một nữ sinh như vậy nếu đi trong vườn trường hẳn sẽ tạo nên một quang cảnh tuyệt đẹp, nhưng không thể gọi là tuyệt sắc mỹ nhân, càng chẳng nhìn ra ý vị hồn xiêu phách lạc chỗ nào.
Cô có thể làm cho Trịnh Minh Hạo, người được toàn đại học T công nhận là “nhân vật đình đám”, đánh nhau một trận chí tử với bạn thân nhất của anh ta ư?
Tin đồn vẫn còn phải xem lại!
Ba tháng sau, Tiểu Úc nằm trên giường trong phòng ngủ, tay ôm một quyển tiểu thuyết ngôn tình, ánh mắt lại dừng trên người Lăng Lăng.
Cô những tưởng loại nữ sinh “họa thủy” như Lăng Lăng, rất có thể dùng nhiều thủ đoạn này kia để lượn lờ kết thân với các nam sinh ưu tú một cách thành thạo, nhưng qua một thời gian dài quan sát, cô phát hiện Lăng Lăng mỗi ngày ngoài việc đến phòng tự học ôn bài, thời gian còn lại đều ở trong phòng ký túc, quên ăn quên ngủ ngồi trước máy tính cười ngây ngô.
Nam sinh có quan hệ mập mờ với cô đến một mống cũng không có chứ đừng nói chi yêu đương lăng nhăng.
Trong thâm tâm Tiểu Úc rất muốn chán ghét cô nhưng rốt cuộc chẳng tìm được chỗ nào để ghét.
Có điều cô cũng có nhược điểm, Lăng Lăng rất hiếm khi cự tuyệt yêu cầu của người khác cho dù có khó xử đi nữa. Cô không bao giờ so đo với người ta, cũng không để bụng chuyện gì, mọi việc cứ thoải mái. Chẳng hạn có thể vô tình nhìn thấy sổ tiết kiệm hay thẻ ngân hàng của cô để bừa khắp nơi, hết tiền thì lấy đại một cái đi rút. Cô rất ít khi đi mua sắm, không đam mê hàng hiệu, lên mạng thấy bộ quần áo nào vừa mắt thì đặt mua luôn, chờ người ta giao tới cửa, tất nhiên điều kiện tiên quyết là cô sở hữu một dáng người vượt trên cả tiêu chuẩn người mẫu. Điều khó hiểu nhất là, cô ngay cả ăn cơm cũng không đúng giờ đúng giấc, trên giá sách nhét đầy đồ ăn vặt, khi nào đói thì lấy ra ăn tạm.
Nếu bảo cô không có cá tính thì chẳng có nữ sinh nào cá tính hơn cô cả. Đằng sau vẻ ngoài hiền hòa là một con người bướng bỉnh, không ai có thể kiểm soát suy nghĩ của cô. Thậm chí cô không bao giờ chủ động tâm sự chuyện của mình, ngay cả chuyện gia đình cũng không nhắc đến, lại càng không thích nghe ngóng việc riêng của người khác. Cho nên ba tháng vừa qua, mọi người sống với nhau hết sức hòa hợp, nhưng chỉ dừng lại ở mức độ sinh hoạt hàng ngày mà thôi.
Hôm nay, Tiểu Úc rốt cuộc không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, bỏ tiểu thuyết trong tay xuống, ngồi dậy trên giường, chọn hỏi một đề tài hơi riêng tư: “Lăng Lăng, lúc tớ vừa về thì gặp anh chàng siêu đẹp trai của khoa cậu, cặp mắt hút hồn vậy mà cũng không chinh phục nổi cậu sao?”
Lăng Lăng thờ ơ lắc lắc đầu, thong thả vén lại mớ tóc rối: “Đẹp trai có mài ra cơm ăn được không?”
Tiểu Úc nghe mà muốn té xỉu, quan niệm tình yêu hậu hiện đại chủ nghĩa gì thế này, thật khiến cô tâm phục khẩu phục mà.
Tiểu Úc tiếp tục nghĩ ngợi, bò xuống giường, cầm ly nước nóng thổithổi hỏi: “Bạn nam lần trước đến phòng ngủ của chúng ta hình như có tình ý với cậu, hắn còn nhờ tớ hỏi khi nào cậu có thời gian, hắn muốn mời cậu đi ăn cơm.”
“Nể mặt cậu vậy! Nhưng với điều kiện là không có lần sau đâu.”
“Tại sao cậu không thử cho hắn một cơ hội? Gia đình cậu ta chắc chắn rất giàu đó.”
Lăng Lăng bày ra một vẻ mặt “tha cho tớ đi”: “Theo sau cái loại con nhà giàu này có vô số con gái rình rập như hổ rình mồi, hắn mà thủy chung được với mình tớ thì tớ nhảy lầu cho cậu xem!!! Cậu ta đối với tớ chẳng qua chỉ là tò mò, muốn quen chơi vậy thôi, nếu tớ tin hắn là loại người chung thủy đến chết, không phải tớ không cưới, thì thật uổng phí hơn hai mươi năm sống trên đời.”
“Vậy cậu thích dạng con trai nào?” Cô hơi nghi ngờ phải chăng Lăng Lăng rốt cuộc không thích đàn ông.
“Loại này nè!” Thấy Lăng Lăng chỉ vào màn hình máy tính, cô tức tốc chạy lại xem, ánh mắt kinh ngạc.
Một avatar(*) hình cái đầu hói đáng yêu đang nhấp nháy trên màn hình, Lăng Lăng mở khung chat, gõ vào trong đó:
“Chúng ta nói chuyện đã tám tiếng rồi, anh không thấy đói à! Anh làm ơn đi ăn cơm giùm em đi.”
Tiểu Úc nhìn đồng hồ, tám tiếng!
“Lăng Lăng, cậu cũng chưa ăn cơm sao?”
“Tớ không đói!”
Nói xong cô lại tiếp túc gõ: “Nếu anh đói bụng thì phải đi ăn đi, đừng tỏ vẻ như quan tâm em thế.”
“Anh đã ăn từ sớm rồi, đồ ăn gọi bên ngoài làm cũng khá ngon, em có muốn thử không? Anh gọi họ mang đến cho em một phần.”
“Thôi, đừng nói linh tinh nữa, chờ đồ ăn chỗ các anh giao lại đây thì em đã ngỏm từ đời nào!” Cô nghĩ nghĩ lại gõ tiếp một câu: “Không nói nữa, em đi học đây, nếu không lọt vào danh sách học lên tiến sĩ thì lão boss biến thái kia sẽ không để em toàn mạng đâu.”
“Được, dạ dày của em không tốt, nhớ phải ăn gì đó rồi hẵng đi!”
“Biết rồi, nói mãi! Bye!”
Gu của cô quả nhiên thực độc đáo. Tiểu Úc há hốc miệng hết nửa ngày, khó khăn lắm mới thốt được một câu:
“Thời buổi này làm gì còn mốt yêu qua mạng nữa đâu trời!”
“Thời tớ bắt đầu yêu qua mạng, nhiều người còn chưa biết tới QQ kia… Bọn tớ chat với nhau đã hơn bốn năm rồi.”
“Bốn năm? Chưa từng gặp mặt sao?”
“Anh ấy ở Mỹ, không có thời gian về nước.”
Lăng Lăng lắc đầu, trong ánh mắt ẩn hiện một chút tiếc nuối.
Nghe nói, thời nay yêu đương qua mạng đơn giản như sau: Yêu qua mạng = gặp mặt, lên giường, xuống giường, blacklist.
Không thể tưởng tượng cô bạn cùng phòng thiên tài này, quen biết đã vài năm mà ngay đến cả bước thứ nhất cũng chưa tới, tốc độ quả thực là rùa bò.
Tiểu Úc vừa định tiếp tục nói nhảm thì điện thoại Lăng Lăng đã reo vang.
Hai tay Lăng Lăng cầm di động, màn hình màu xanh nhạt phản chiếu ánh mắt rầu rĩ. Trong lúc cô ngẩn người nhìn dãy số gọi đến chớp nháy, đôi lông mày thanh tú tựa dãy núi xa xăm mờ ảo khẽ nhíu lại, vẻ mặt hoàn toàn không phải phiền phức, mà là một kiểu lo âu nghiêm túc.
Người gọi điện giữ vững tinh thần bám riết không tha, gọi hết lần này đến lần khác. Hơn nữa, thời gian nghỉ giữa các lần gọi rất ngắn, có thể suy ra là dùng chế độ tự động gọi lại – quả nhiên rất biết mình biết ta!
Điện thoại réo ba đợt, Lăng Lăng rốt cuộc đành đầu hàng mà nhận điện.
“Alô! Sinh nhật vui vẻ!” Giọng nói trong trẻo cùng khuôn mặt u sầu hoàn toàn không ăn nhập với nhau chút nào.
“Cảm ơn!” Một giọng nam sang sảng trong điện thoại nói: “Anh cố ý về để bắt em mời cơm anh đây.”
“Hả?!” Rõ ràng Lăng Lăng rất kinh ngạc, vội vàng ngồi thẳng dậy. “Anh đã về rồi sao?”
“Anh đang trên đường từ sân bay về đại học T, đừng xúc động quá, chủ yếu anh vẫn nhớ một chầu ở Shangri-la(**) mà em đã đồng ý mời anh.”
“Em không có tiền” Lăng Lăng cự tuyệt thẳng thừng.
“Vậy đến căn-tin trường đi, anh là người dễ tính, một tô mỳ trường thọ là được rồi.”
“Căn-tin? Theo anh đến căn-tin ăn, sau này em lấy chồng sao nổi!”
“Em yên tâm, nếu em ở giá anh sẽ chịu trách nhiệm.”
“Em thà cả đời ở vậy chat QQ.”
“Bạch Lăng Lăng! Em được lắm!”
Tiểu Úc cố nén cười, quay lại ngồi trên ghế. Chẳng trách không có chàng nào dám cùng Lăng Lăng nhập nhằng không rõ, phương thức cự tuyệt độc ác như vậy, nếu đổi lại là người tâm lý yếu chắc đã muốn treo cổ tự sát, còn tâm lý tốt thì cũng phải đóng cửa tự kỷ hơn nửa tháng. “…”
“…”
Cuộc trò chuyện lâm vào thế trầm mặc ngượng ngùng. Lăng Lăm yên lặng refresh chữ ký của bạn bè trên QQ, refresh hết lần này đến lần khác – Cuộc đời anh vốn một đường thẳng tắp, chỉ vì gặp gỡ em mà rẽ ngang!
Sau ba mươi giây yên lặng, giọng nói trong điện thoại cất lên với vẻ bất đắc dĩ: “Mỳ thịt bò California được không?”
“Mỳ kéo Lan Châu đi.”
“Được rồi, vậy nửa tiếng nữa anh đợi em dưới lầu ký túc xá.”
Cúp điện thoại, Lăng Lăng lập tức lục túi, nhanh chóng lấy ra một tờ quảng cáo của tiệm bánh ngọt. Cô gọi theo số điện thoại trên tờ rơi.
“Tiệm bánh ngọt phải không? Tôi muốn đặt một chiếc bánh sinh nhật, nửa tiếng nữa mang tới được không? Phòng A918, khu nhà trọ số 12, đại học T. À, nhất quyết không được vẽ hình hoa hồng, hình tim gì lên bánh đâu nhé. Lời chúc thì ghi: Chúc mừng sinh nhật Minh Hạo…”
Minh Hạo ư?! Tiểu Úc đứng bật dậy: “Đừng nói Trịnh Minh Hạo nha!”
Lăng Lăng rõ ràng bị cô dọa hết hồn, điện thoại mém rơi xuống đất: “Cậu biết anh ấy hả?”
Cô có thể không biết sao? Cô nàng Trương Tâm Di bạn cùng phòng với Tiểu Úc thời đại học mê anh ta như điếu đổ, suốt ngày tụng hai chữ Minh Hạo trên môi.
Quá khứ “huy hoàng” của anh ta cô nghe qua không dưới mười lần, có thể kể ra vanh vách. ******
Mười bảy tuổi đỗ thủ khoa ngành Tin học đại học T.
Kỳ thi đầu tiên năm nhất, anh ta đứng đầu cả khoa, từ dưới lên. Anh ta thi trượt tất cả các môn, nếu không nhờ gia đình chạy chọt, anh ta đã có thể bị đuổi học, tước bằng.
Năm hai, thành tích có khá hơn, nghe nói là do thầy giám thị nể mặt, trên bàn anh ta thả ít nhất năm bài thi của người khác mà giám thị vẫn vờ như không thấy. Ban đầu cứ tưởng anh ta có thể bình yên qua năm hai, nhưng vào cuối kỳ thi anh ta cùng bạn bè tụ tập đánh bạc trong phòng ngủ bị hội sinh viên bắt được, do thái độ anh ta không tốt, bị báo lên khoa, cảnh cáotrước toàn trường.
Năm ba, anh ta bắt đầu ham mê lên mạng, ngày ngày đều lướt web, anh ta được trưởng khoa Tin học tuyên dương trong đại hội thường niên bởi cuối cùng gã cũng học được cách tu tâm dưỡng tính, khiến cho giáo viên toàn khoa thở phào nhẹ nhõm.
Nào ngờ cuối học kỳ, vì tội đánh trọng tài đánh đến mức phải nhập viện trên sân bóng nên bị giữ lại trường để kiểm điểm. Nếu không nhờ vị lãnh đạo cấp cao nào đó trong trường nói cho anh ta thêm một cơ hội thì anh ta đừng hòng nghĩ tới chuyện lấy được bằng tốt nghiệp.
Học kỳ một năm tư, anh ta bỗng dưng lao vào học làm trang web, còn thay đổi hoàn toàn, trái ngược hẳn với tác phong bê bối thường ngày, chẳng những khổ công học tập để thi cử, còn làm việc không lương cho một công ty cung cấp mạng.
Nghiên cứu sinh năm nhất, anh ta cùng bạn thân chí cốt Uông Đào hợp tác thành lập văn phòng riêng lấy tên Minh Đào, lôi kéo toàn bộ cao thủ trong trường tham gia lập trình web, tiếp nhận các dự án. Ngay cả trang web của trường cũng do văn phòng bọn họ thiết kế và bảo trì, sinh viên toàn trường đều mải mê tán chuyện tối ngày trên diễn đàn BBS do anh ta thành lập và quản lý.
Quan trọng nhất là, nghe nói anh ta vô cùng đẹp trai, lạnh lùng hết sức, nổi tiếng một thời ở đại học T, rất nhiều người đẹp cỡ hoa hậu trong trường đều vây quanh anh ta, tiếng tim vỡ không ngớt.
Tâm Di, hoa hậu giảng đường được toàn trường bình chọn, là một trong số đó, thậm chí nàng còn vì Trịnh Minh Hạo mà bỏ qua cơ hội học lên thẳng thạc sĩ, nhảy qua thi nghiên cứu sinh ngành Tin học, ai ngờ cô ấy vừa thi xong thì Trịnh Minh Hạo đột nhiên tạm nghỉ học, ra ngoài tự mình thành lập công ty mạng, hại Tâm Di giam mình trong phòng ngủ khóc lóc suốt bảy ngày.
Khi đó Tiểu Úc khuyên Tâm Di: “Khóc gì chứ, cũng chỉ là tạm nghỉ học thôi, cùng lắm thì cậu cũng bảo lưu, chạy đến công ty anh ta làm loạn lên là được.”
Cô ấy hỏi lại: “Cậu có biết vì sao anh ấy nghỉ học không? Anh ấy đánh nhau với Uông Đào, bạn thân nhất của ảnh.
” Cô hỏi: “Chuyện là thế nào?”
“Vì một cô gái!” Khi ấy Tiểu Úc nhìn Tâm Di khóc lóc như mưa, trong lòng thầm cảm thán: “Hỏi thế gian tình là gì, là đồ bỏ!”
Cô thà chạy rông tự do tự tại trên sa mạc Sahara, chứ không cần cuộc sống bị chôn vùi bởi thứ tình yêu đáng sợ này!
Sau đó, Tâm Di tìm cách đi nghe ngóng từ bạn cùng phòng của Uông Đào mới hay một tin nội bộ, cái cô nữ sinh kia tên Bạch Lăng Lăng, là bạn gái của Uông Đào.

Chương 2 -
Sau một lúc thất thần, Tiểu Úc nhìn thấy Lăng Lăng đem một chiếc váy màu trắng trông vô cùng ngây thơ trong sáng cất lại vào tủ quần áo, lôi ra một chiếc váy ngắn kiểu Hàn Quốc khá mô-đen, so sánh dài ngắn rồi lại cho vào tủ. Thấy cô lại tiếp tục chọn một chiếc váy hết sức nữ tính soi soi gương, Tiểu Úc thật tình khen ngợi: “Không cần chọn đâu, cậu mặc bộ nào cũng hút hồn hết.”
Ai ngờ vừa nghe xong câu này, Lăng Lăng liền cất váy, lục ra dưới đáy tủ một chiếc quần jeans dày cộm cùng một chiếc áo thun T-shirt…
Tiểu Úc bỗng dưng cảm thấy hơi nóng, liếc nhìn qua nhiệt kế, hai mươi bảy độ a!
Càng làm cho cô choáng hơn là sau lưng áo thun in logo trường đại học T to oành đỏ chói!!! Tiểu Úc quệt mồ hôi lạnh trên trán, nhớ tới cảnh mỗi lần Tâm Di đi xem Trịnh Minh Hạo đá bóng, cô ấy đều lôi hết bộ này đến bộ khác trong tủ quần áo ra thử, váy quá gối thì sợ dài, mini-jupe thì sợ không đủ đoan trang, cổ áo nhỏ thì nói không gợi cảm, cổ trễ thì bảo hở hang quá…Khi đó sao cô không đề nghị Tâm Di cứ ăn mặc như thế này, xây dựng hình tượng nữ sinh có chí tiến thủ, nhất định có thể khiến Trịnh Minh Hạo gặp một lần nhớ mãi!
Lăng Lăng mặc quần áo xong, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Đang rửa thì điện thoại reo, lúc cô chạy vọt ra vẫn còn cầm khăn lông lau mặt, thuận tay cầm điện thoại, vừa cười vừa nói: “Không phải anh nói nửa tiếng sao? Mới đó đã tới rồi. Chờ em một chút nhé…”
Người trong điện thoại không nói gì cả.Cô không biết thế nào nên hỏi lại: “Anh Minh Hạo?!” Cảm giác có điều bất thường, cô lấy khăn ra khỏi mặt nhìn thoáng qua số điện thoại, lập tức cứng người: “Em xin lỗi! Thầy Dương, em tưởng là bạn em.”
“Không có gì. Tôi định thảo luận với em chuyện học thẳng lên tiến sĩ, nhưng nếu em bận việc rồi thì để hôm khác cũng được.”
“Sáng mai em sẽ lên văn phòng thầy ạ.”
“Được.”
Cúp điện thoai, Lăng Lăng vẫn còn kinh ngạc chưa kịp hoàn hồn, nhìn đồng hồ hỏi: “Tiểu Úc, cậu có gặp ông thầy nào cuối tuần tám giờ rưỡi tối còn tìm học trò nói chuyện không?”
“Lão sếp biến thái của cậu chuyện gì chả làm được chứ!”
“Quả nhiên không có biến thái nhất, chỉ có biến thái hơn!”
Cô lắc đầu bất đắc dĩ, vứt điện thoại lên giường, tiếp tục lau nước dính trên mặt và tóc. Trên thế giới này người duy nhất có thể làm cho một nữ sinh tính tình siêu tốt như Lăng Lăng nổi điên chỉ có thể là lão sếp biến thái của cô. Cũng không thể trách cô được, ai gặp phải một kẻ bất thường như vậy cũng đều nổi khùng hết.
Những nhân vật cấp hướng dẫn tiến sĩ mặt mũi xấu xí là chuyện thường, nhưng hắn ta chuyên đời thích khi không nhảy ra dọa người, bất kể thời điểm, bất kể tình huống, rất là thách thức thần kinh con người ta. Ngay cả Lăng Lăng gan to như vậy cũng bị hắn dọa muốn rớt tim. Tính cách của hắn thì càng khỏi phải nói. Tính khí thất thường, có khi vài ngày không tìm Lăng Lăng, có khi nửa đêm nửa hôm gọi điện hỏi cô đề tài tiến triển tới đâu rồi.
Hắn làm việc luôn hướng tới sự hoàn hảo, yêu cầu nghiêm ngặt, sai lệch một micromet cũng bắt Lăng Lăng tính lại hết ba ngày. Hắn còn ngày ngày bắt một sinh viên thi tiếng Anh cấp bốn sáu lần không đậu như Lăng Lăng đi dịch tài liệu cho mình, báo hại cô thường xuyên lấy cái từ điển Văn Khúc Tinh đập bàn – bởi có rất nhiều từ chuyên môn tra mãi không ra.
Lăng Lăng vật vã chịu đựng đến lúc gần tốt nghiệp thạc sĩ, ngỡ đâu có thể thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ, nào ngờ lão sếp không chịu cho cô tốt nghiệp, bảo đề tài của cô làm qua loa, ra ngoài làm mất mặt hắn!
Nói tóm lại, theo lời của Lăng Lăng mà nói: Loại đàn ông này đến giờ vẫn ế vợ cũng chẳng lấy gì làm lạ, phụ nữ có mắt đều không thèm nhìn hắn ta!
“Lăng Lăng, tại sao hồi trước cậu lại chọn thầy ấy làm giáoviên hướng dẫn?”
“Vì tương lai của mình thôi!”
Lăng Lăng lại coi đồng hồ, thấy còn sớm bèn kể lại chuyện cũ bằng một giọng nghĩ lại mà kinh người: “Cái ngành Điện tử của tớ thật không phải cho người học. Đơn xin thi lại của tớ có thể đóng thành cả quyển tập, lòng tự tin bị tổn thương nặng nề, cho nên mục tiêu cả đời tớ chính là tốt nghiệp thuận lợi, lấy một tấm chồng tốt, vậy là xong! Không ngờ lúc bảo vệ đồ án tốt nghiệp, hắn không biết từ nơi nào xuất hiện, hỏi tớ một đống vấn đề khó hiểu. Câu hỏi do một kẻ ngu ngốc đặt ra thì đến mười thiên tài cũng chả trả lời nổi!”
Tiểu Úc gật gù đồng ý, thuận miệng bồi thêm câu: “Tớ nghĩ một câu hỏi do thiên tài đặt ra thì mười kẻ ngốc cũng không trả lời được.”
“Hắn nói luận văn của tớ không có chút giá trị nào. Tớ cung kính đáp lại: Không có giá trị cũng có tác dụng đem cho người ta tham khảo rút kinh nghiệm. Nhưng hắn nói tớ có thể làm người khác hiểu sai… Bực nhất là, hắn nói đồ án của tớ như vậy mà có thể tốt nghiệp thì khô

Xem Trang: 1 2 3

» Tiểu thuyết ngôn tình , tieu thuyet ngon tinh trung quoc , Truyện Tiểu Thuyết ,

» Tiểu Thuyết FULL | Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p4
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p3
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p2
» tong hop truyen cuoi nguoi lon hay
» Truyện Ngắn – Người Chịu Tội
» truyện cười người lớn cực vui ai nhạy cảm xin đừng vào
D2V.Mobi - Thế giới mobile Anh gai xinh (97)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Chuyện ngoại tình (12)
D2V.Mobi - Thế giới mobile game android (3)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Giới tính (35)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Cười (52)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Giới Tính (36)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Kiếm Hiệp (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ma (104)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ngắn (111)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tiểu Thuyết (115)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tình Yêu (50)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện trinh thám (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tuổi Teen (322)
BigKool BigKool
Bigkool - Đẳng cấp game bài đã được khẳng định đặc biệt dành riêng cho Android với hệ thống game phong phú nhất.

Thể loại & Tương thích

Truyenit.net

xem anh chup len Truyenit.net phiên bản Mobile
Liên hệ: truyenit.net@gmail.com
YOUR IP: 54.205.228.154U-ON