truyenit.net
Tìm Kiếm · kho truyen
Chào mừng bạn đến với truyenit.net

waphaynhat.net - Cập nhật video shock, quay len , ảnh gái xinh , tự sướng , ảnh sexy , chup len ,doc truyen hay, kinh nghiem lam tinh update hàng ngày


• Đọc Tiểu Thuyết – Thủy Tinh Trong Suốt Full

Trang chủ » Truyện Tiểu Thuyết
Đăng ngày March 31, 2013 (47134 views)

gật đầu chắc nịch: “Đúng vậy”.
“Vì sao?”. Lưu Băng hỏi bằng giọng châm biếm. Vì sao à? Hiểu Khê suy nghĩ cặn kẽ vấn đềnày, lông mày của cô nhíu lại, ánh mắt của cô ta đen lại. Cô ngẩng đầu lên ngẫm nghĩ, như thể muốn tìm thấy ánh sáng trong đêm. Ngoài trời là một vầng trăng sáng. Ánh sáng tao nhã và sáng trong, giống như một thiến niên xinh đẹp mà trang trọng.
Phòng âm nhạc Hoàng Gia vắng vẻ. Ngón tay thon dài của Phong Giản Triệt dừng trên phím đàn trong trẻo, giống như muốn đàn, nhưng lại không biết nên đàn cho ai nghe. Hàng ghế khán giả bên dưới đã vắng tanh không còn một ai. Ánh trăng xuyên qua lớp cửa kính lớn, rọi lên người Giản Triệt, khiến bóng anh đổ dài dưới đất. Anh ngồi trên ghế, bắt đầu đàn, đôi mắt u buồn mơ màng nhìn vào đôi tay anh. Trên đó, con bướm trắng buộc bằng lụa vẫn cứ lượn lờ không biết mệt mỏi.
Trong bệnh viện, Hiểu Khê đáp: “Vì anh là bạn của em”.
Nét mặt của Mục Lưu Băng sáng ngời dưới ánh trăng, vẻ đẹp chen lẫn u buồn, nhưng khoé mắt trái lại mang sự đau thương lạnh lẽo. Anh nói: “Em đang gạt anh, hay là đang gạt chính em?”.
Minh Hiểu Khê hơi do dự, lắc đầu, hỏi từ tốn: “Anh nói gì?”.
Mục Lưu Băng giận dữ nhìn cô, nói: “Em yêu anh. Em từ trước đến giờ không ngừng yêu anh, cho dù mệnh lệnh của chính em không yêu anh, em cũng vẫn yêu anh!”.
Minh Hiểu Khê kinh hoàng đứng dậy, giọng run run: “Anh đang nói bậy gì đó? Em đã rời xa anh rồi mà”.
Mục Lưu Băng cười lạnh nhạt, trong nụ cười có sự đau khổ. Lưu Băng hỏi: “Vậy trái tim của em thì sao?”.
“Trái tim của em à?”, Minh Hiểu Khê hoang mang che miệng mình lại: “Tim của em là của chính em…”. Cô không nói tiếp.
Lòng bàn tay của Hiểu Khê lạnh ngắt, như thể có cục đá để bên trong. Trong lòng bàn tay cô là một sợi dây thánh giá. Cô luôn luôn đeo nó, để trước ngực. Cô nhìn Lưu Băng. Trên cổ tay anh là một sợi dây chuyền nhỏ có mặt dây chuyền bằng thạch anh như hoa tuyết, óng ánh trong suốt, đẹp tinh khiết. Trăng lạnh như nước. Minh Hiểu Khê vẫn đứng ở đó, bỗng không phân biệt rõ cái gì là hiện tại, cái gì là quá khứ.
Ánh trăng, so với tất cả các ánh trăng trước đây đều hiền hoà. Nó chiếu một cách hiền hoà lên người Phong Giản Triệt. Anh lẳng lặng nằm áp đầu trên cây đàn, khuôn mặt giấu ở hai cánh tay, không ai có thể nhìn thấy. Sống lưng của anh cong thành hình cánh cung tao nhã. Tim của anh đang cắm một mũi tên. Ánh trăng trong sáng chiếu lên sống lưng lành lạnh. Anh biết có lẽ mình thực sự nên ra đi, như thế mới không làm cho Hiểu Khê khó xử. Nhưng anh không thể rời bỏ được. Giản Triệt thấy bóng mình nghiêng nghiêng trên đất, lành lạnh giống như ánh trăng.
Căn phòng bệnh nhân mở toang, Minh Hiểu Khê bỏ ra ngoài. Mặt cô còn trắng bệch hơn cả mặt Lưu Băng vừa phẫu thuật. Cô nhếch môi lên thật bướng bỉnh, ánh mắt loé lên khác thường. Đồng, Quỷ Đường, Lan Địch và đám vệ sĩ của Liệt Viêm Đường đang đứng ngoài cửa đều sững sờ nhìn cô đi ra.
Lan Địch bỗng nhảy lên, mắt long lên sòng sọc: “Ê, cô ra đây làm gì, Lưu Băng thế nào?”.
Minh Hiểu Khê không thém đáp, chỉ nhìn Đồng. Đồng đang đứng ở một góc, cách đám người đó một khoảng cách, yên lặng như không tồn tại. Nhìn thấy Minh Hiểu Khê, cô ta chỉ hơi nhíu mày, không nói gì. Minh Hiểu Khê đi thẳng ra phía cửa bệnh viện. Mọi người của Liệt Viêm Đường đưa mắt nhìn nhau, không biết nên xử lý ra sao.
Lan Địch nôn nóng, đuổi theo Minh Hiểu Khê, dang hai cánh tay ra chặn trước mặt cô ta, la lớn: “Cô không thể đi! Cô nhất định phải ở lại cùng Lưu Băng!”.
Tay của Minh Hiểu Khê từ từ vung ra, cánh tay ngăn cản của Lan Địch giống như bị một sức mạnh nào đó hất văng ra. Trong lúc hoảng hốt kinh ngạc, Lan Địch đã bị cô đẩy văng ra phía sau.
Đêm lạnh như đá. Mặt trăng tỏ, hơi hơi cong. Minh Hiểu Khê ra khỏi bệnh viện Quang Du, bỗng nhiên không biết nên đi đâu. Cô đứng lại, hít thở gió đêm, trong lòng như tràn ngập những giọt mưa trong suốt. Mưa, không phải đã tan rồi sao, vì sao cô ta còn cảm thấy lạnh như thế.
“Hiểu Khê!”, có tiếng ai gọi cô. Minh Hiểu Khê quay người lại, là Đồng, cô gái xinh đẹp trong đêm khuya. Đồng đưa cho cô ta một cái hộp lớn màu trắng. Ánh mắt của cô ta đen thẫm, Đồng nói: “Đây là món đồ cô để quên ở trong nhà trọ khi vội đưa Lưu Băng tới bệnh viện”.
Minh Hiểu Khê nhận lấy chiếc hộp trên tay. Trên đó dính đầy máu, khiến cô giật mình. Cô nắm chặt cái hộp, miễn cưỡng nói với Đồng: “Xin lỗi, tôi làm hư nó rồi”.
Đồng nhìn cô, nói: “Chỉ cần cô có thể buông hết, tất cả vẫn còn kịp”.
Tất cả thực sự vẫn còn kịp phải không? Minh Hiểu Khê tay ôm cái hộp trắng, một mình chạy trên đường phố yên tĩnh, không định hướng. Đêm đã khuya, có thể nói đã là hừng đông của ngày thứ hai rồi, đèn đường phố vẫn sáng, người đi bộ và xe cực kì thưa thớt. Cô biết mình đã làm sai những gì. Ngồi xuống một bậc thềm trên phố, cô mở cái hộp đó ra. Trong đó là bộ lễ phục màu trắng. Không biết cô mặc lên có đáng yêu như nàng công chúa không? Minh Hiểu Khê suy tư, ngơ ngẩn như người mất hồn. Bầu trời đêm không có sao. Cô đã có lỗi trong đêm qua.
Khán đài dưới ánh trăng. Trước cây đàn cầm, Phong Giản Triệt ngồi yên lặng. Anh biết mình sẽ tiếp tục đợi, bất luận đợi bao lâu, bất luận Hiểu Khế có đến không, anh cũng sẽ mãi ở đây đợi cô. Cho dù cô đã quên anh rồi, anh vẫn luôn luôn đợi cô. Đôi mắt của Phong Giản Triệt trong sáng như núi tuyết. Dãy lụa màu trắng trên cánh tay phải giống một con bướm, chập chờn bay.
Trong ánh trăng yên tĩnh. Bỗng một tiếng chuông điện thoại ngân vang, Phong Giản Triệt vội vã nghe: “Alô, là Hiểu Khê phải không? Anh nhận ra số điện thoại của em”.
Giọng Giản Triệt rất nhẹ, như đang mỉm cười.
“Ơ”, Minh Hiểu Khê ngẩn người ra , rồi hỏi: “Anh vẫn khoẻ phải không?”. Cô lúng túng nói tiếp: “Triệt… xin lỗi, …em …”.
“Nghe được giọng em thì anh yên tâm rồi”, Phong Giản Triệt cắt ngang lời của cô một cách nhẹ nhàng, dừng lại một chút, anh hỏi, “Hiểu Khê, em đang ở đâu?”.
“Em…”, Hiểu Khê ngập ngừng.
Đường phố vắng lặng. Một chiếc xe hơi vụt lao đi, khiến nước mưa bắn tung toé lên người Minh Hiểu Khê. Cô nhìn phòng âm nhạc Hoàng Gia ở phía trước mặt không có một chút đèn sáng, cắn môi hồi lâu rồi hỏi: “Buổi biển diễn thành công chứ?”.
Giản Triệt đáp: “Rất thành công”.
Cô cười: “Nhất định anh đàn rất hay, đúng không?”.Giản Triệt đáp: “Ừ!”.
Cô lại hỏi tiếp: “Tay của anh đã khỏi hoàn toàn rồi, đúng không? Còn điêu luyện hơn trước phải không?”.
Giản Triệt vui vẻ thừa nhận: “Chính xác, còn tuyệt vời hơn cả trước kia”.
Hiểu Khê cười rạng rỡ, hài lòng nói: “Vậy tốt rồi, cuối cùng anh cũng đã trở thành một thanh niên toàn mỹ như trước”.
Giản Triệt hỏi: “Hiểu Khê, em có vui không?”.
Hiểu Khê hơi ngắc ngứ vì chưa hiểu rõ. Triệt nói tiếp: “Nếu em là người không có tình cảm, em có vui không?”
Phong Giản Triệt vẫn đang ngồi bên cây đàn như đang trông ngóng người con gái đó. Anh thì thầm: “Hiểu Khê, em có muốn nghe anh đàn không?”.
Giọng Minh Hiểu Khê lo lắng: “Anh Triệt, tối như thế chả lẽ anh còn ở trong phòng âm nhạc sao? Triệt!”.

Triệt không đáp.
Hiểu Khê cuống lên hỏi tiếp: “Anh rốt cuộc đang ở đâu?”.
Giản Triệt hít một hơi sâu, nói: “Anh đang ở nhà. Buổi biểu diễn vừa kết thúc, anh đã về nhà ngay, em không nên lo lắng”.
Hiểu Khê mới yên lòng: “Ơ, anh đang ở nhà cha mẹ phải không? Trong nhà trọ của anh làm gì có đàn đâu”.
Giản Triệt đành nói dối tiếp: “Đúng, anh đang ở nhà bố mẹ”. Rồi anh nói lảng đi: “Hiểu Khê, em thích nghe bài nào vậy?”
“Điều này… hơ hơ, em có hiểu gì về âm nhạc đâu, bài nào cũng được mà”, Hiểu Khê lúng túng đáp. Cô cười ngần ngại: “Anh cứ đàn bài nào cũng được. Anh đàn là hay rồi”.
Giản Triệt đáp: “Được, vậy anh đàn cho em nghe”.
Hiểu Khê áp chặt tai vào chiếc điện thoại. Từ đó phát ra tiếng đàn du dương của Giản Triệt. Tiếng nhạc vang vang trong đêm yên tĩnh. Hiểu Khê rạng rỡ vì hiểu ca khúc này. Cô còn lẩm bẩm hát theo tiếng nhạc.
Giản Triệt nói: “Chúc em sinh nhật vui vẻ, chúc em sinh nhật vui vẻ, chúc em sinh… nhật… vui vẻ, chúc em sinh nhật vui vẻ…”.
Minh Hiểu Khê vừa nghe điện thoại, vừa bất giác chầm chậm đi về phía phòng nhạc Hoàng Gia giờ đã tối om. Cô biết trong đó không còn ai nhưng cô vẫn muốn xem thử dù bây giờ đã muộn.
Ánh trăng sáng trắng như thủy ngân rọi chiếu qua cửa sổ của phòng nhạc Hoàng Gia. Một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang chơi đàn, một con bướm màu trắng bằng lụa đang bay lượn thật đẹp trên tay anh. Bỗng nhiên cửa lớn của phòng nhạc bật mở. Một người con gái mặc lễ phục màu trắng, đang đứng ở cửa, há mồm nhìn kinh ngạc. Điện thoại trong tay cô đang phát ra khúc nhạc hoàn toàn giống với tiếng nhạc mà chàng trai đang chơi. Trang phục của cô tuy dính nước mưa, song lại càng khiến cô nom đáng yêu hơn. Mắt cô sáng như sao trên trời.
Chàng trai nghiêng đầu mỉm cười: “Em đã đến”.
Cô gái kinh ngạc đến nỗi hơi cà lăm một chút: “Triệt, anh…”.
Nốt nhạc cuối cùng biến mất trong tay của Phong Giản Triệt, anh nhìn cô mỉm cười: “Chúc em sinh nhật vui vẻ, Hiểu Khê”.
Hiểu Khê nắm chặt tay, ngẩng lên nhìn ánh mắt của anh, giọng nghẹn ngào: “Nhưng, em đã đến trễ, buổi biểu diễn đã kết thúc rồi, sinh nhật của em cũng đã qua rồi”.
“Vậy chúc em một ngày vui vẻ của tuổi 18”, Giản Triệt nói, “ngày ngày vui vẻ, mãi mãi vui vẻ”.
Hiểu Khê bật cười: “Triệt, lời anh nói sao giống ông cụ non vậy”.
Giản Triệt cười hiền hoà: “Ông cụ cũng tốt, chỉ cần có thể làm em vui vẻ”.
Minh Hiểu Khê sững sờ nhìn anh, sống mũi hơi cay cay.
Phong Giản Triệt mỉm cười, véo mũi cô: “Anh còn ông cụ hơn, có món quà muốn tặng cho em”.
“Triệt…”, Hiểu Khê khẽ reo lên.
Dải lụa trắng như một con bướm, bay lượn trên tay phải của Phong Giản Triệt, như vẫy tay với cô. Anh nói: “Em từng nói thích món quà có màu sáng chói và con bướm xinh đẹp. Em xem, con bướm này có đẹp không?”. Rồi anh ta nhẹ nhàng kéo tay cô ta, nói: “Nó là của em đấy!”
Minh Hiểu Khê ngẩng mặt lên, ánh sáng của ngôi sao nhấp nháy trong mắt cô. Ánh sáng đó quá sáng, có chút giống nước mắt. Giản Triệt đặt tay cô lên con bướm, nói: “Hãy mở quà của em ra đi, sau đó, để nó ở bên mình, cho dù một ngày em rời xa, anh cũng giống như vẫn ở bên em vậy”. Anh mỉm cười như một tia sáng: “Như vậy, em sẽ cảm thấy rất vui”. Phong Giản Triệt nắm chặt tay cô, vuốt nhè nhẹ. Bươm bướm trắng lên tiếng giải thích, bay nhè nhẹ, nhảy múa thành một dải lụa trong suốt. Âm thanh đó rất nhẹ, như tiếng cười, và cả sự giãy giụa nữa.
Âm thanh này rất nhẹ. Nó khiến cho con tim của Minh Hiểu Khê đập thình thịch tưởng chừng tan vỡ, nước mắt của cô ào ạt lăn xuống không tài nào ngăn được. Cô thổn thức: “Em biết em rất tệ…! Em là người tệ… nhất trên thế giới này! Nhưng anh làm như thế, trái lại làm cho em hiểu rõ hoá ra em càng tệ hơn nữa!”.
Ánh trăng như bỗng nhiên có một chút hỗn loạn.
Cô cố gắng lau nước mắt trên mặt, ngẩng đầu lên, nói với Giản Triệt: “Anh mãi mãi sẽ không hỏi em, vì sao em không đến kịp buổi biểu diễn, đúng không? Em không đến là vì…”.
“Em cùng Mục Lưu Băng ở bên nhau chứ gì!”, Phong Giản Triệt ngắt ngang lời của cô ta, “Chỉ có anh ta mới có thể khiến em quên đi tất cả”. Giản Triệt lặng lẽ cười: “Em xem, anh không muốn em như thế. Anh không hỏi em chỉ vì anh sợ”.
Mười lăm phút trôi qua, Minh Hiểu Khê như hụt hơi, không còn cử động nổi. Gương mặt của cô trắng bệch, đôi mắt như thấm sương, lông mi chớp chớp, nước mắt lại rơi xuống gò má. Cô hít một hơi thật sâu, mỉm cười với anh ta dưới làn nước mắt: “Anh không hiểu đâu, em ghét chính bản thân mình rất nhiều. Em đã từng thề sẽ không khóc nữa, nhưng anh xem, em không làm được, em vẫn đang khóc”.
Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười không tươi. “Em đã từng tưởng rằng, lúc em quyết định, em có thể vứt bỏ hoàn toàn quá khứ. Nhưng em vẫn không làm được. Em đã lại một lần nữa làm tổn thương anh”.
Phong Giản Triệt lẳng lặng nghe, chân mày từ từ dãn ra, môi nở nụ cười. Anh ôm bờ vai run run của Hiểu Khê, sôi nổi nói: “Hiểu Khê, anh biết trong lòng em có anh, đúng không?.”.
Minh Hiểu Khê nhìn chằm chằm vào anh, nghĩ rất lâu, cuối cùng lắc đầu: “Không đúng!”.
Đôi tay Phong Giản Triệt bỗng cứng đờ. Dưới ánh trăng, anh như trở thành một pho tượng đá. Đôi mắt của Minh Hiểu Khê kiên định mà trịnh trọng: “Lẽ ra trong lòng em chỉ nên có mình anh. Nếu làm không được, em không có tư cách ở bên anh nữa”.
Tiếng của Phong Giản Triệt vẫn êm dịu: “Chúng ta có thể từ từ đến với nhau, anh đợi em mà”.
Minh Hiểu Khêlắc đầu, cười đau khổ: “Không thể, em không thể cho phép mình tổn thương tới anh lần nữa”.
“Hiểu Khê…”, Giản Triệt đau đớn kêu lên.
Minh Hiểu Khê vội cắt ngang, không để anh ta nói tiếp: “Triệt, em muốn đi xa một thời gian”.
Ánh trăng hiền hoà chiếu vào chàng trai và cô gái.
Phong Giản Triệt chăm chú nhìn cô, hoảng hốt một hồi lâu rồi hỏi: “Em muốn rời xa bao lâu?”.
Hiểu Khê buồn rầu đáp: “Có lẽ 1, 2 năm hoặc là 3, 4 năm”.
“Sẽ trở về phải không?”.
Im lặng.
Giản Triệt cười buồn: “Anh có thể đi thăm em không?”.
Hiểu Khê nói, giọng chắc nịch: “Em sẽ trở về. Em sẽ không để chính mình giống như con đà điểu, trốn tránh quá lâu”.
Giản Triệt nói: “Anh đợi em!”.
Hiểu Khê lắc đầu: “Không…”.
Lời nói của Phong Giản Triệt cương quyết hơn gấp bội, thậm chí còn cương quyết hơn mội lần trước: “Anh đợi em. Cho nên, mong em sớm trở về”.
Hiểu Khê im lặng, không biết nói sao nữa. Giản Triệt nói tiếp: “Còn nữa…”
“…?”
“Anh muốn hôn em!”
“Triệt!” Minh Hiểu Khê trừng mắt. Phong Giản Triệt thơm lên má cô, thì thầm: “Chỉ là một nụ hôn của bạn bè mà!”

Hết chương 7

Minh Hiểu Khê
Thủy tinh trong suốt.
PHẦN KẾT

Học viện Húc Sơ.
Một cô gái chống cằm, lặng lẽ ngơ ngẩn ngắm con chim ngoài cửa sổ. Các cô gái khác trong lớp nhìn cô gái ấy một cách hiếu kì, và bắt đầu thảo luận sôi nổi. “Này, các bạn có thấy hay không, Hiểu Khê sau khi trở về trở nên kì lạ quá”, một bạn gái thì thào.
“Đúng rồi, quả thật là quá kì lạ”, một cô gái đeo kính có sống mũi cao cao lên tiếng.
“Chúng ta vừa không để ý, Hiểu Khê đã bắt đầu ngơ ngẩn như vậy đấy. Chúng ta nói lớn tiếng như thế cô ấy đều không nghe thấy”.
“Hiểu Khê… cô ấy có biết hay không biết mình bị mọi người ăn hiếp?”, một cô gái có làn da trắng nhíu mày suy nghĩ và hỏi,
“Cô ấy sợ chúng ta đau lòng thay cô ấy, cho nên mới không nói với chúng ta hay sao?”.
“Nói đùa thôi!”, cô gái có đôi chân thon dài cười lớn,
“Có đánh chết, mình cũng không tin có người có thể ăn hiếp được Hiểu Khế”. Cả đám con gái đều gật đầu nhất trí.
Cô gái có đôi chân thon dài vốn là chị cả “Phi Nữ Bang” của Học viện Húc Sơ. Cô ta vốn là kẻ luôn quét sạch mọi chướng ngại, luôn đi nghênh ngang, nhưng sau này cũng ngoan ngoãn bị Minh Hiểu Khê thu phục, trở thành một nữ anh hùng trừ bạo an dân, tạo phúc cho trường. Cho nên, trên thế giới này làm sao có người có thể ăn hiếp được Minh Hiểu Khê đệ nhất thiên hạ chứ?
“Tình yêu là ma lực của ái tình”, cô gái có mái tóc đen, nói với họ một cách thần bí: “Hiểu Khê bước đầu đã hiểu về tình yêu, bị vướng ma chướng tình yêu rồi”.
“Tình yêu???”. Các cô gái đồng thanh kêu lên, làm kinh hoàng đến cánh chim nhỏ bên ngoài cửa sổ, khiến nó hốt hoảng bay mất.
Minh Hiểu Khê như sực tỉnh cơn mê, quay đầu lại, ngơ ngác: “Các bạn gọi mình phải không?”.
Các cô gái kinh ngạc đến suýt ngã, mắt mở to đồng thanh hỏi: “Hiểu Khê, bạn yêu rồi phải không?”.
Minh Hiểu Khê nắm tóc, cười đau khổ: “Mình cũng không biết”. Cô nhìn họ và ngây thơ hỏi: “Các bạn có thể nói cho mình biết không?”.
Các cô gái cuống lên hỏi: “Cái gì?”.
Hiểu Khê cất tiếng: “Tình yêu là gì?”.
Tất cả các cô gái cười ngất, thở dài nói: “Kể cả tình yêu là gì, cậu cũng không biết sao?”.
Hiểu Khê kinh ngạc hỏi: “Vậy các bạn biết à?”.
“Đi thôi! Đây là vấn đề khó khăn từ bao đời nay, bọn mình làm sao biết được”, họ đồng thanh đáp và liếc nhìn Hiểu Khê.
Lúc này, một cô gái vui vẻ đi vào lớp học, trong tay ve vẫy một cuốn tạp chí, miệng la lớn: “Phong Giản Triệt! Là Phong Giản triệt!”.
Ánh mắt của cả lớp đều hướng nhìn cô ta. Minh Hiểu Khê giống như bị điện giật, bỗng nhảy lên một cái. Một luồng nóng chảy như trong nồi lửa, từ chân lên đến đầu, từ đầu xuống chân. Cô gái vui vẻ tiếp tục công bố mới: “Chàng trai đàn cầm thiên tài Phong Giản Triệt đã nhận lời mời, nghe nói còn đến trường chúng ta nữa”.
“Hay quá!”, tiếng hoan hô quả thật có thể làm vỡ tung phòng trường học. Tiếng bàn tán xôn xao: “Phong Giản Triệt!”. “Là Phong Giản Triệt!”. “Chính là Phong Giản Triệt đó!”.
Một học sinh nam đang ngủ lơ mơ bị tiếng ồn ào làm tỉnh dậy, liền nheo nheo mắt, ngẩng đầu lên hỏi: “Phong Giản Triệt… là ai? Rất nổi tiếng phải không?”.
“Chết này! Đồ quê mùa!”, một cuốn vở phi thẳng vào đầu anh ta, khiến anh ta lại ngã chúi mặt xuống bàn.
Các cô gái hét lên: “Phong Giản Triệt mà cũng không biết. Đúng là ngủ chết trương cả ra!”.
“Phong Giản Triệt à, đẹp trai đến nỗi kể cả ngủ mơ, mình cũng chảy nước miếng”, một cô gái hớn hở khoe, bỗng cô ta la oai oái: “Ối, ai ném gì thế?”.
Cô gái có đôi chân thon dài đáp: “Là tôi đấy! Sao nào? Lau nước bọt của cậu, đừng có làm bẩn Phong Giản Triệt của tôi!”
Bên kia dãy bàn, đám con gái nghiên cứu tạp chí bỗng ồ lên như phát hiện ra đại lục mới: “Cái gì? Phong Giản Triệt là học sinh của Học viện Quang Du. Hiểu Khê năm ngoái không phải cũng ở Học viện Quang Du sao?”.
Mắt họ lập tức loé lên một tia sáng, cùng đổ dồn mắt về Minh Hiểu Khê. Họ đồng thanh réo gọi: “Hiểu… Khê…”.
Âm thanh nghe u ám sợ hãi. Hiểu Khê thấy rợn cả tóc gáy. Cô gắng ngượng, kiên trì, cắn chặt răng, trong lòng đếm thầm 5, 4, 3, 2, 1… Cuối cùng tiếng chuông vào lớp đã vang lên như cứu mạng cô.
Cửa lớp xịch mở. Thầy giáo bước vào với vẻ mặt nghiêm khắc. Theo sau thầy là hai người, không phải, là hai tia chớp sáng chói mới đúng, khiến mọi người bị chói loà. Một cậu con trai có mái tóc vàng, đôi mắt to xanh như ngọc bích, nụ cười như thiên sứ, đáng yêu đến nỗi khiến mọi người nén lòng không chạy tới mà ôm hôn. Nhưng người làm cho nữ sinh lớp A của Học viện Húc Sơ quên cả thở lại là người đứng bên cạnh cậu con trai có tóc vàng. Vẻ đẹp tuyệt mỹ đến ngạc thở, đôi mắt lạnh nhạt nhưng đầy ma lực thu hút, đôi môi mỏng xinh xắn, mái tóc đen sát vai tung bay theo gió, thân hình gầy yếu khiến người ta phải kinh ngạc. Chàng trai tuấn tú đang đứng đó, khiến trời đất vạn vật đều như bị lu mờ.
“E hèm”, thầy giáo ho một tiếng, cuối cùng đã thức tỉnh các cô gái đang thả hồn. Thầy dõng dạc nói: “Chúng ta hãy làm quen một chút. Đây là Mục Lưu Băngvà Lan Địch, sau này sẽ là bạn trong lớp chúng ta. Hy vọng mọi người…”.
Mắt Hiểu Khê sững sờ nhìn Lưu Băng và Lan Địch, tai cô như ù đi. Lẽ nào định mệnh lại xoay vòng?

HẾT

 

Xem Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31

» doc truyen , Tiểu thuyết ngôn tình , tieu thuyet ngon tinh trung quoc , Truyện Tiểu Thuyết ,

» Tiểu Thuyết FULL | Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p4
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p3
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p2
» Doc truyen ma | Căn phòng lúc nào cũng khóa
» Truyện ma – Ma nơi trường học
» kinh nghiem phong the | Cách mơn trớn vùng kín khiến nàng ĐIÊN và DẠI
D2V.Mobi - Thế giới mobile Anh gai xinh (97)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Chuyện ngoại tình (12)
D2V.Mobi - Thế giới mobile game android (3)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Giới tính (35)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Cười (52)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Giới Tính (36)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Kiếm Hiệp (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ma (104)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ngắn (111)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tiểu Thuyết (115)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tình Yêu (50)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện trinh thám (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tuổi Teen (322)
BigKool BigKool
Bigkool - Đẳng cấp game bài đã được khẳng định đặc biệt dành riêng cho Android với hệ thống game phong phú nhất.

Thể loại & Tương thích

Truyenit.net

xem anh chup len Truyenit.net phiên bản Mobile
Liên hệ: truyenit.net@gmail.com
YOUR IP: 54.211.7.174U-ON