truyenit.net
Tìm Kiếm · kho truyen
Chào mừng bạn đến với truyenit.net

waphaynhat.net - Cập nhật video shock, quay len , ảnh gái xinh , tự sướng , ảnh sexy , chup len ,doc truyen hay, kinh nghiem lam tinh update hàng ngày


• Đọc Truyện Teen – Anh chàng xấu tính FULL

Trang chủ » Truyện Tuổi Teen
Đăng ngày July 29, 2013 (1947 views)

Truyện : Anh Chàng Xấu Tính
Tác giả: Blue An Kì Nhi
Dịch giả: Phạm Minh Thuận

Hoa Lạc Lê, một cô nhóc bình dân vì từ bé đã yêu mến Hàn Tử Hiên nên quyết định thi vào học viện quý tộc “Lâu đài Uy Liêm” để đi tìm hắn, nhưng vì địa vị xã hội khác biệt nên sống giữa nơi đầy những công tử, tiểu thư quý tộc ấy chả khác gì chìm nổi trong chốn nước sôi lửa bỏng.

Vì sao lại xui xẻo như vậy, tại sao giữa lòng học viện quý tộc này lại cứ đụng phải ác ma như vậy? Ông Trời ơi, ông nhất định phải thương xót cho cô, thương xót cô, mau ban cho cô một vị hoàng tử anh dũng can đảm đi, tốt nhất là thuần khiết như thiên sứ ấy.

Gì cơ? Trời ơi! Vì sao ác ma và hoàng tử lại giống nhau như đúc vậy?

Bị hoa mắt rồi sao? Ra sức xoa xoa. Hu hu hu hu… Là anh em sinh đôi giống nhau như đúc, rốt cuộc ai mới là hoàng tử mà cô yêu thương đây?

Người cưỡi ngựa trắng không bắt buộc phải là hoàng tử, cũng không bắt buộc phải là Đường Tăng, hu hu hu, còn có thể là ác ma nữa! Hì hì, tất nhiên rồi, người cưỡi ngựa trắng cũng có thể là thiên sứ với đôi cánh trắng muốt.


Chương 1: Thiếu gia ác quỷ trong học viện

Ngày nào cũng nơm nớp sợ hãi, Hoa Lạc Lê tự hỏi, bao giờ chuỗi ngày đen tối này mới chấm dứt? Thật là khóc không nổi…

Học viện Âm nhạc Quí tộc hiện ra trước mắt, tưởng như một tòa lâu đài tràn đầy màu sắc huyền diệu. Thực ra học viện bắt nguồn từ mấy tòa lâu đài theo lối Gothic được sửa chữa tạo thành. Khu trường rộng đến vài trăm mẫu nếu dạo một vòng cũng mất vài tiếng đồng hồ.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống những hào thành đầy nước chạy quanh lâu đài, tiếng suối chảy róc rách từ rừng xa vọng lại, những mái vòm cao vút, những bức tường gạch lấp lánh sáng tựa pha lê. Dưới chân tường là những thảm hoa đang kỳ nở rộ, ong bướm vờn quanh. Phong cảnh nên thơ khiến nơi đây giống hệt như một xứ sở thần tiên trong những câu chuyện cổ tích…

Hầu hết học sinh của trường đều được đưa đón bằng xe riêng, duy chỉ có cô học trò thường dân Hoa Lạc Lê là đi xe đưa đón của trường, không chỉ vậy, học phí cũng là do cô tự làm thêm để chi trả.

Lúc này, bầu trời trong xanh giống một viên đá quý màu ngọc thạch, ánh nắng rực rỡ như những sợi tơ vàng óng rớt xuống rừng cây, bên cạnh học viện là thác nước trắng xóa. Những đám bọt nước thanh khiết đổ xuống như sương tuyết, lúc ầm ĩ như những con sóng thần màu xanh biếc, lúc nhẹ nhàng như những áng mây trôi.

“Choang!” một tiếng vang lớn.

Tiếng động phá tan bầu không khí yên tĩnh, vài con thiên nga trong hồ giật mình thảng thốt bay lên. Ngôi trường bừng tỉnh khỏi giấc mộng thần tiên.

Sau đó, đồ hậu đậu Hoa Lạc Lê bị đuổi ra khỏi trường.

Thật đen đủi, cô lại làm vỡ một đồ vật quý.

Cửa hàng cạnh cổng trường, dòng người xếp hàng đông kín đều nhìn cô không mấy thiện cảm, thậm chí còn có chút lạnh nhạt.

Trong trường và ngoài trường dường như là hai thế giới khác biệt. Trong trường là thế giới cổ tích, là chốn thần tiên. Ngoài trường là chốn nhân gian, phàm tục.

Đường phố vẫn ồn ào náo nhiệt, tấp nập người đi lại, cô gái nhỏ cúi đầu lặng bước.

Cạnh tường vây của học viện trồng rất nhiều hoa tử vi, cơn gió thổi đến tạo nên một màn khiêu vũ màu sắc. Hoa tử vi bay ngập trời, những cánh hoa hồng, tím, đỏ, trắng rụng đầy trên người Hoa Lạc Lê, khiến cô cảm thấy mình đang dần biến thành một quả bong bóng bảy màu tuyệt đẹp.

Hoa Lạc Lê hết lần này đến lần khác, lúc thì “không cẩn thận”, khi lại “vô tình” phá hỏng đồ đạc của Hoàng tử Hàn Tử Ngang. Ngày hôm kia là chiếc MP4 đời mới nhất, hôm qua là mô hình máy bay, hôm nay lại “không cẩn thận” với đôi giày thể thao mà Hàn Tử Ngang thích nhất. Ặc, ặc, vậy mà còn toàn mạng, xem ra như vậy cũng đã là may mắn lắm rồi.

Cho nên cô bị đuổi cũng đáng.

Giờ đây, cả học viện này, chỉ còn có cô bạn cùng bàn Trương Lộ Lộ dám nói chuyện với cô.

Thật sự là cô đã gặp đủ rắc rối rồi; may sao Thượng đế còn để mắt đoái thương nên mới để Lộ Lộ bên cô, cho cô chút ấm áp, bởi vì tất cả những ai còn muốn ở lại học viện này chắc chắn sẽ không dám nói chuyện với cô. Nếu thực thế thì cô sẽ chết vì cô độc mất.

Hoa Lạc Lê “vinh dự” được tất cả học sinh trong học viện trao tặng biệt danh “Girl hậu đậu”, Hoa Lạc Lê đi đến đâu cũng thấy đám học sinh chỉ trỏ bàn tán: “Mau lại xem, Girl hậu đậu Hoa Lạc Lê lại bị đuổi cổ khỏi trường kìa.”

“Thật à? Ở cạnh cô ta nhất định rất đen đủi. Mau mang chổi đến quét cô ta ra khỏi cổng.”

“Đúng, đuổi cô ta đi, quét cô ta đi, loại người nghèo kiết như cô ta ở lại đây chỉ tổ làm bẩn học viện của chúng ta.”

Một nhóm nữ sinh, giơ cao lá cờ, nhất loạt đồng ý đuổi Hoa Lạc Lê ra khỏi học viện.

Hoa Lạc Lê nhanh chóng nhảy lên, không đợi họ mang chổi đến, vội vàng tìm đường tháo chạy.

Bing…

“Không trả tiền, đừng hòng chạy!” Tiếng la hét phía sau.

Vù một tiếng, bàn chân như được bôi trơn loáng một cái đã biến mất. Chẳng còn cách nào khác, cô có thói quen bỏ chạy sau mỗi lần làm vỡ đồ vật. Thật là toát mồ hôi hột.

Không nên gặp lại Hàn Tử Ngang nữa, đồ quỷ đáng chết ấy, vì sao mỗi lần gặp đều xui xẻo như vậy, những món đồ quý giá bị làm hỏng dần dần hiện lên trước mắt cô.

Mỗi lần gặp cô, Hàn Tử Ngang đều buông đồ vật đang cầm trên tay làm nó rơi xuống đất, sau đó nhếch khóe miệng anh đào, thản nhiên nói: “Hoa Lạc Lê, MP4 của bản thiếu gia bị rơi rồi, mau nhặt lên.”

Có lần, Hàn Tử Ngang từ đằng xa nhìn thấy cô đi ra từ cổng trường, cậu ta liền hé cửa kính xe, thả mô hình máy bay xuống đất, đôi mắt nheo lại, đôi mắt đen như bầu trời đêm, đôi mắt dậy sóng của con quái vật, chằm chằm nhìn vào cô rồi lạnh lùng nói: “Hoa Lạc Lê, mô hình máy bay của bản thiếu gia bị rơi rồi, mau nhặt lên.” Giọng nói gợi cảm ra chiều tán tỉnh, nụ cười đẹp như hoa sen đang bừng nở nhưng mỗi lớp cánh đều chứa một quầng lửa.

Kết quả Hoa Lạc Lê một lần nữa bị đuổi khỏi trường.

Hoa Lạc Lê gặp Hàn Tử Ngang lần đầu trong vũ hội hóa trang của học viện, Hoa Lạc Lê nhận làm nhân viên phục vụ kiếm tiền đóng học phí, đen đủi va phải Hàn Tử Ngang, sau khi cả hai ngã ra đất, người cậu ta bị tưới đầy rượu, cô còn “không cẩn thận” úp nguyên cái bánh kem vào mặt cậu ta. Vậy là hình tượng hoàng tử đẹp trai của cậu ta không gì cứu vãn được.

Thú thật là, khi nhìn thấy Hàn Tử Ngang, Hoa Lạc Lê tưởng nhầm đó là Hàn Tử Hiên, cho nên mới ngơ ngẩn đến mất hồn như vậy. Khoảng cách càng gần, cô càng luống cuống, thế nên mới “không cẩn thận” làm đổ chiếc bánh kem.

Cô thật sự cho đó là Hàn Tử Hiên của mười năm trước.

Mười năm trước.

Hoa Lạc Lê tám tuổi, sống trong căn nhà gỗ ở nông thôn cùng bà ngoại, gặp Hàn Tử Hiên về nghỉ hè, dưỡng bệnh. Hàn Tử Hiên, chín tuổi, đã nói: “Hoa Lạc Lê, đợi em lớn lên, anh sẽ cưỡi bạch mã đến đón em.”

Hoa Lạc Lê ngây thơ hỏi lại: “Em sẽ có giày thủy tinh chứ?”

Đẹp trai, ân cần, Hàn Tử Hiên như một thiên sứ mỉm cười gật đầu, mắt sáng lên tinh quái: “Sau này khi em lớn, nhớ đến Học viện Âm nhạc tìm anh, anh sống ở đó. Em nhất định phải tới tìm anh, nếu không anh sẽ giấu đôi giày thủy tinh của em ở một nơi mà em không bao giờ tìm thấy được.”

“Ồ! Vâng ạ.”

Nhưng sự thực chứng minh, đồ quỷ Hàn Tử Ngang không thể nào là Hàn Tử Hiên, nhưng tại sao cậu ta lại giống Hàn Tử Hiên lúc chín tuổi đến vậy? Trên thế giới có thể có hai người giống nhau như hai giọt nước vậy sao?

Kể từ sau tai nạn tại vũ hội hóa trang, Hoa Lạc Lê rơi vào những trò báo thù của ác quỷ Hàn Tử Ngang.

Nói thật là, Hàn Tử Ngang, cậu ta rất đẹp trai, cao 1m87, lông mày thanh tú, mắt sáng như sao, mũi cao như núi, môi đỏ như hoa, quả thật là một trang nam nhi tuấn tú.

Hàn Tử Ngang quả đáng mặt là mĩ nam của học viện, chỉ có điều về tính cách, thật sự rất tệ, tệ hơn nữa là cậu ta luôn tìm cô để trút giận, biến cô thành cái bao cát cho cậu ta vui vẻ.

Cho nên Hoa Lạc Lê không chút khách khí liệt Hàn Tử Ngang vào hạng người xấu xa nhất trong lịch sử từ xưa tới nay.

Hu hu… Ngày nào cũng nơm nớp sợ hãi, Hoa Lạc Lê tự hỏi, bao giờ chuỗi ngày đen tối này mới chấm dứt? Thật là khóc không nổi.

Sinh ra trong một gia đình bình dân không phải lỗi của cô. Không có tiền cũng không phải lỗi của cô. Lỗi của cô là đã dám đến học ở học viện dành cho học sinh quý tộc này.

Hoa Lạc Lê thật sự muốn khóc.

Hoa Lạc Lê nắm chặt bàn tay, thử thách đầu tiên đã xuất hiện.

Cô sẽ bỏ cuộc?

Hừm, cho dù trời kia có sập, Hoa Lạc Lê cũng sẽ dùng tay chống nó lên.

Ai bảo trời sinh ra cô là một “Tiểu Cường” bất khuất, đánh không chết, đạp không bẹp kia chứ!

Đêm đã khuya, cả ngày hôm nay Hoa Lạc Lê chưa có gì vào bụng. Bị đuổi ra khỏi trường lại quên không mang tiền, thật giống con mèo con bị lạc mẹ, đói rét đáng thương.

Nhà nhà đều thắp đèn lồng.

Nơi nơi đều vui vẻ.

Hoa Lạc Lê cứ đi.

Vô thức đi đến quảng trường.

Bốn bề vắng lặng, chỉ có vầng trăng lơ lửng trên không.

Dưới ánh trăng, một cái bóng đổ dài trên nền đất, người ấy đứng trên bục lễ đài của quảng trường, xung quanh khói thuốc bao phủ, cái bóng như nhòe đi trong sương khói nhạt nhòa. Người ấy đứng đó một mình, yên lặng đến cô độc, dường như cả thế giới này chỉ có mình người ấy.

Hoa Lạc Lê ngồi trên xích đu nhìn anh ta, gió lạnh thổi qua khiến cô rùng mình, không hiểu sao cô đột nhiên cảm thấy mình thấu hiểu cảm giác cô đơn đến cùng cực của anh ta lúc này. Theo cô, cảm giác cô đơn này giống như ánh trăng bất lực khi không sưởi ấm được cho dòng nước băng giá, ngược lại, hơi lạnh từ từ thấm vào ánh trăng, sau đó lan tỏa ra bầu trời.

Giác quan thứ sáu mách bảo cô, cô và anh ta giống nhau, cùng là những kẻ bị cuộc đời này chối bỏ, không được ai chào đón.

Hoa Lạc Lê tám tuổi, cha mẹ ly hôn, cô về sống với bà ngoại trong căn nhà gỗ. Cô từng mơ thấy phù thủy cưỡi chổi bay ngang qua nhà và nói với cô: “Thượng đế sẽ cho một thiên sứ xuống bảo vệ con.”

Lúc ấy cô đã ngây thơ hỏi lại: “Có xe bí ngô không? Có giày thủy tinh không?”.

Phù thủy cưỡi chổi bảo: “Sẽ có. Khi nào gặp anh ta, con không được từ bỏ; trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải kiên trì theo đuổi ước mơ này.”

“Khi nào con mới gặp anh ấy?”

“Khi con mười tám tuổi, giác quan thứ sáu sẽ mách bảo con.”

Thời gian trôi đi, cô như con sâu ẩn mình trong cái kén đợi ngày lột xác.

Năm Hoa Lạc Lê mười bảy tuổi, bà ngoại qua đời, trước khi mất bà nắm chặt tay cô và nói: “Tiểu Lê, bà ngoại phải đi rồi, nhưng con đừng buồn, sẽ có một hoàng tử cưỡi bạch mã đến đón con.”

Hoa Lạc Lê lại hỏi: “Có xe bí ngô không? Có giày thủy tinh không?”
Bà ngoại mỉm cười nói tiếp: “Xe bí ngô sẽ có. Giày thủy tinh cũng sẽ có. Mỗi cô gái, ngay từ khi sinh ra, số phận đã an bài, đều sẽ có một hoàng tử của riêng mình. Nhưng con hãy nhớ, cho dù sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra con cũng phải kiên trì, không được từ bỏ, chỉ cần con kiên trì đến cù
ng thì tuyệt vọng sẽ biến thành hi vọng.”
Chương 2: Hoàng tử dưới ánh trăng

Thiếu niên ngồi trên bậc thềm, dưới ánh trăng bóng lưng anh sáng bóng lên như loài hoa đang kỳ nhuận sắc, như người vừa bước ra từ tranh thủy mặc, bị ánh trăng làm cho hư ảo.

Hoa Lạc Lê đã mười tám tuổi, tại sao cô vẫn chưa gặp chàng hoàng tử của riêng mình?

Xích đu đu lên đu xuống, mấy chiếc lá nhẹ nhàng rơi, chạm cả vào người cô.

Thiếu niên ngồi trên bậc thềm, dưới ánh trăng bóng lưng anh sáng bóng lên như loài hoa đang kỳ nhuận sắc, giống như người vừa bước ra từ tranh thủy mặc, bị ánh trăng làm cho hư ảo.

Nhìn cảnh này, Hoa Lạc Lê đột nhiên cảm thấy anh ta như một thiên sứ bị lạc, không may mất đi đôi cánh nên mắc lại chốn nhân gian.

Hoa Lạc Lê bước đi trên đám lá phong đỏ rực.

Cô đến sau lưng anh ta, lấy hết can đảm, khẽ hỏi: “Anh là thiên sứ? Là kẻ vô gia cư? Hay là một người lạc đường như tôi?”

Anh ta nghe tiếng, khẽ giật mình.

Vài giây sau, rất nhanh, anh ta đứng dậy.

Quay người, mắt nhìn thẳng vào Hoa Lạc Lê. Anh ta mỉm cười với cô, nụ cười tươi sáng và thân thiện, nụ cười trong như mây, mát như gió, thật sự khiến người khác yên tâm. Đôi mắt anh ta lấp lánh như ngọc trai, đôi môi cười mãi như hoa anh đào nở suốt mùa xuân, nhìn kĩ hơn lại thấy nó giống bông hoa tuyết, lấp lánh lấp lánh.

Giọng nói dõng dạc vang đến tai cô: “Ha ha, tôi không phải thiên sứ, cũng không phải người lạc đường”.

Hoa Lạc Lê kinh ngạc trợn trừng mắt, á khẩu không nói được gì. Trời ơi, đây chẳng phải ác quỷ Hàn Tử Ngang hay sao? Kết quả là Hoa Lạc Lê không nói câu nào, vội vàng tháo chạy, vừa chạy vừa ngoái lại đằng sau, hi vọng tên Hàn Tử Ngang đó không đuổi theo, không gọi mọi người đuổi cổ cô ra khỏi thành phố này.

Anh ta đứng yên nhìn Hoa Lạc Lê chạy xa dần, đôi lông mày dường như khẽ cau lại, lẽ nào bản thân anh thực sự đáng ghét, đáng sợ? Tại sao lần nào gặp anh cô cũng hốt hoảng, sợ hãi như vậy?

Anh chợt cảm thấy cô gái ấy có gì quen thuộc, không nhớ đã từng gặp ở đâu. Kí ức thời thơ ấu của anh luôn có một bóng hình ẩn hiện, anh tập trung suy nghĩ, cố nhớ lại.

Anh mới du học ở Mỹ về, theo sự sắp xếp của cha mẹ, ngày mai cùng người anh em song sinh Hàn Tử Ngang đến Học viện Âm nhạc ghi danh khoa Âm nhạc, chuyên ngành Vĩ cầm.

Anh không thích âm nhạc, cũng không thích vĩ cầm. Anh thích nhất Y học, nhưng vì lí do sức khỏe mà phải từ bỏ ước mơ đó. Hàn Tử Hiên quyết định ngày mai sẽ đi nhuộm tóc vàng cho phong cách hơn.

Sáng sớm, mặt trời chầm chậm nhô lên, phóng ra hàng ngàn mũi tên vàng óng, chạm vào cây lá, biến thành những dấu chấm than rơi xuống mặt đất. Hoa Lạc Lê lấy hết can đảm đi đến học viện. Suốt cả ngày cô ngồi im trong góc lớp, đến đi lại cũng không dám.

Cô chỉ sợ lại “không cẩn thận”, đắc tội với thiếu gia Hàn Tử Ngang, sợ bị cậu ta đuổi khỏi trường một lần nữa.

Học viện Âm nhạc mới có một anh chàng từ Mỹ chuyển đến, cậu ta tuấn tú, thông minh, xuất chúng nên lập tức được đám nữ sinh trong trường ái mộ tôn làm “thần tượng”.

Tất cả nữ sinh trong trường đều xuýt xoa bàn tán, chỉ có Hoa Lạc Lê là không hề biết gì.

Cô bạn cùng bàn Trương Lộ Lộ khẽ tay huých Hoa Lạc Lê, nói: “Tiểu Lê, cậu biết gì chưa? Hôm nay trường chúng ta có một bạn mới chuyển đến.”

“Gì cơ?” Hoa Lạc Lê đang chăm chú làm bài tập, lơ đãng hỏi lại.

“Trường chúng ta có một hotboy mới chuyển đến, cậu ta là Hàn Tử Hiên.”

“Sao… sao… cậu nói lại xem nào…”

Nghe đến cái tên Hàn Tử Hiên, đầu óc Hoa Lạc Lê lập tức trống rỗng. Hàn – Tử – Hiên, chỉ ba chữ đó thôi đủ làm hồi ức sống lại như thước phim quay chậm trước mặt cô. Hóa ra, anh thực sự ở trong Học viện Âm nhạc, anh không nói dối cô, cho dù mười năm đã qua.

“Ngay ngày đầu tiên đến trường, cậu ta đã được tất cả nữ sinh tôn xưng là thần tượng, lợi hại thật! Hàn Tử Hiên, đến cái tên cũng thật hay!” Trương Lộ Lộ mặt ửng hồng, mắt mơ màng, tay chống cằm, say sưa nói.

“Lộ Lộ, cậu nói lại lần nữa, chầm chậm một chút, anh ta tên là gì?” Hoa Lạc Lê muốn khẳng định thêm lần nữa.

“Được rồi, chiều cậu. Cậu ta tên là Hàn Tử Hiên. Thế nào, đã nghe rõ chưa? Chỉ cần nhìn thấy cậu ta, đảm bảo cậu sẽ sốc. Bởi vì cậu ta trông giống hệt Hàn Tử Ngang nhưng tính tình thì khác nhau một trời một vực. Cậu bạn mới rất hòa nhã. Nếu đặt phép so sánh thì Hàn Tử Hiên là bạch mã hoàng tử còn Hàn Tử Ngang là hắc mã hoàng tử. Ha ha, nhưng quan trọng hơn là hai người bọn họ đều học trong trường này. Nói cho cậu biết nhé, bọn họ là anh em song sinh đấy.”

Một màn sương mù giăng kín trước mắt Hoa Lạc Lê.

Hàn Tử Hiên mười năm trước từng nói với cô: “Sau này em lớn, phải đến Học viện Âm nhạc tìm anh, nếu không anh sẽ giấu giày thủy tinh của em đi, em sẽ không bao giờ tìm lại được nó”. Thật sao, có phải bây giờ thực tế đã chứng minh?

Nước mắt trong veo lăn dài trên má.

Hoa Lạc Lê vội vàng đưa tay lau mặt, cô chỉ hận không thể lập tức chạy đi tìm Hàn Tử Hiên để hỏi cho rõ anh còn nhớ những lời anh nói trước đây với cô?

Phải đợi đến chiều muộn, sau khi nghe nói ác quỷ Hàn Tử Ngang đã ra về, Hoa Lạc Lê mới dám xuất đầu lộ diện.

Ánh hoàng hôn tắm đẫm trên hàng cây phong bên đường, thi thoảng có vài chiếc lá phong đỏ rực rụng xuống, rồi bị gió cuốn đi, bay lòng vòng trước khi nằm trên đất, cảnh sắc vô cùng mỹ lệ.

Hoàng hôn thật đẹp, lá phong cũng thật đẹp.

Đúng lúc đó Hoa Lạc Lê nhìn thấy Hàn Tử Hiên.

Anh đứng giữa vạt nắng chiều rực rỡ chiếu chênh chếch, cả thân hình cao lớn của anh tắm trong thứ ánh sáng mê hoặc cũng trở nên đầy mê hoặc. “Mê hoặc”, đúng, chỉ có hai từ ấy mới có thể diễn tả được hết vẻ đẹp của anh, nó thực sự như được dành riêng cho anh vậy.

Ánh sáng dịch chuyển theo bước đi của mặt trời, vạt sáng kéo dài trên mặt đất, lướt dần tới cây vĩ cầm đặt trên cỏ. Cây đàn mới nhìn qua thì bình thường nhưng dưới ánh hoàng hôn đỏ sẫm, những họa tiết khắc trên đó nổi bật hẳn lên, cho thấy đó là một cây vĩ cầm đặc biệt.

Dưới gốc phong cổ thụ, Hàn Tử Hiên an nhàn thư thái, nhắm mắt nằm trên thảm lá phong rực đỏ.

Cơn gió nhẹ nhàng lật từng trang sách, mơn trớn đôi tay thanh tú, đúng lúc ánh mặt trời rọi vào bàn tay, những ngón tay dường như trở nên trong suốt. Một chiếc lá phong đậu trên mái tóc, hứng luồng ánh sáng cuối ngày, lấp lánh, lấp lánh. Khuôn mặt anh cũng phủ đầy ánh sáng vàng rực, đôi môi mềm mại khẽ rung động, nửa như buồn, nửa như cười. Hoa Lạc Lê cứ đứng đó, ngây người nhìn anh mà trong lòng trống rỗng.

Đúng, đây đúng là Hàn Tử Hiên. So với hồi nhỏ, anh không khác là bao, vẫn cái vẻ thanh lịch, vẫn khí chất thông minh hơn người.

Trong quá khứ, anh luôn tìm mọi cách chọc cho cô vui: “Hoa Lạc Lê lớn lên sẽ trở thành công chúa trong truyện cổ tích.”

Cô lập tức cười hết cỡ, vô tâm thừa nhận: “Đúng, em là công chúa Bạch Tuyết, bà ngoại nói, sau này sẽ có một chàng hoàng tử cưỡi bạch mã đến đón em… Ha ha…”

Hàn Tử Hiên nghe xong, mỉm cười ra vẻ thần bí, gõ nhẹ lên mũi cô nói: “Nhưng, cưỡi bạch mã chưa chắc đã là hoàng tử.”

“Vì sao?”

“Vì Đường Tăng cũng cưỡi bạch mã.” Hàn Tử Hiên phũ phàng dập tắt giấc mộng của cô.

“Hừm!” Đám mây đen bao phủ khuôn mặt Hoa Lạc Lê.

“Nhưng cũng có thể không phải Đường Tăng, hôm qua em nằm mơ thấy một người mang đôi cánh trắng, màu trắng như màu của bạch mã.”

Hàn Tử Hiên lại cho cô hi vọng.

“Wow, người có cánh chắc chắn là thiên sứ, cho nên có thể sẽ là thiên sứ cưỡi bạch mã tới đón em. Ha ha…”

Khuôn mặt dễ thương của Hoa Lạc Lê lại bừng lên ngọn lửa hi vọng. Cô hào hứng nói: “Không sao, thiên sứ thay cho hoàng tử, càng hoàn mĩ.”

Mắt Hàn Tử Hiên lại lóe lên ánh nhìn tinh quái. Anh khẽ lắc đầu, chậm rãi nói: “Quên chưa nói với em, người mang đôi cánh trắng có thể là… ác quỷ.”

“Hả? Hàn Tử Hiên, em ghét anh. Hum! Hum! Hum!”

Cuối cùng Hoa Lạc Lê cũng hiểu ra mình bị anh lừa, nhưng đối diện với sự dịu dàng của Hàn Tử Hiên, cô chỉ có thể chun mũi “hum, hum, hum” ba cái như vậy để bày tỏ sự phản đối.

“Ha ha ha… Hoa Lạc Lê thật dễ lừa quá, cho nên sau này nhất định phải tìm một hiệp sĩ để dựa vào mới được. Nói đi, Hoa Lạc Lê, em thực sự thích làm công chúa Bạch Tuyết à? Nhưng…”

Hàn Tử Hiên chín tuổi, làm bộ người lớn hỏi như vậy, rồi đặt vào tay Hoa Lạc Lê một quả táo đỏ, lắc lắc đầu một cách thần bí, không nói hết câu.

“Nhưng gì cơ?”

Hoa Lạc Lê tò mò hỏi lại.

“Công chúa Bạch Tuyết còn chưa gặ

Xem Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21

» Anh chàng xấu tính FULL , doc truyen , truyen hay , truyen teen , truyen teen dai , truyen tinh cam teen , Đọc Truyện Teen ,

» Đọc Truyện teen,Cô nàng tốt bụng
» Truyện teen full,Cô nàng tốt bụng
» Truyện teen full ,Tiểu Thư siêu quậy gặp Thiếu Gia Cứng Đầu
» Truyện teen hay ,Gặp lại để yêu em
» truyện ngắn hay , Nhật kí của một con đĩ
» Truyen teen moi nhat | Khi Những Kẻ Ngốc Yêu Full
» Đọc truyện teen , Nhóc ơi yêu anh nhé
D2V.Mobi - Thế giới mobile Anh gai xinh (97)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Chuyện ngoại tình (12)
D2V.Mobi - Thế giới mobile game android (3)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Giới tính (35)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Cười (52)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Giới Tính (36)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Kiếm Hiệp (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ma (104)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ngắn (111)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tiểu Thuyết (115)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tình Yêu (50)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện trinh thám (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tuổi Teen (322)
BigKool BigKool
Bigkool - Đẳng cấp game bài đã được khẳng định đặc biệt dành riêng cho Android với hệ thống game phong phú nhất.

Thể loại & Tương thích

Truyenit.net

xem anh chup len Truyenit.net phiên bản Mobile
Liên hệ: truyenit.net@gmail.com
YOUR IP: 54.196.195.194U-ON