truyenit.net
Tìm Kiếm · kho truyen
Chào mừng bạn đến với truyenit.net

waphaynhat.net - Cập nhật video shock, quay len , ảnh gái xinh , tự sướng , ảnh sexy , chup len ,doc truyen hay, kinh nghiem lam tinh update hàng ngày


• Tiểu Thuyết | Chờ em lớn, được không?

Trang chủ » Truyện Tiểu Thuyết
Đăng ngày March 30, 2013 (33592 views)

Strict Standards: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, non-static method WPFB_Core::ContentFilter() should not be called statically in /home/waphayit/domains/truyenit.net/public_html/wp-includes/plugin.php on line 173

Strict Standards: Only variables should be assigned by reference in /home/waphayit/domains/truyenit.net/public_html/wp-content/plugins/wp-filebase/classes/Output.php on line 87

Giới thiệu

“Còn có một thứ tình yêu, dịu dàng như nhiệt độ cơ thể người, trong sạch như dòng nước mát. Vì chính mình đã thành thói quen, thế nên có ấm áp hơn nữa cũng đều không cảm nhận được sự tồn tại của nó…”

Hàn Mạt – An Nặc Hàn

Họ lớn lên bên nhau, cùng trải qua những tháng ngày thơ ấu.

Anh nuông chiều, che chở cho cô, vì cô không tiếc làm bất cứ thứ gì.

Cô dựa dẫm nương tựa vào anh, vì hạnh phúc của anh mà cô dẫm đạp lên hạnh phúc của mình.

Tình yêu dần lớn lên, thế nhưng trong hai người có ai hiểu được tình yêu của người còn lại. Họ luôn tâm niệm rằng, chỉ cần mình buông tay, chỉ cần người kia hạnh phúc là đã được rồi. Nhưng có ai trong hai người ấy biết rằng, họ sinh ra để dành cho nhau, ràng buộc nhau, nếu thiếu mất một nửa cũng chẳng còn gọi là hạnh phúc.

Thế giới của Hàn Mạt và An Nặc Hàn chẳng hề đẫm máu như thế giới của An Dĩ Phong hay Hàn Trác Thần. Thế giới xung quanh họ là một bản tình ca ngọt ngào, là câu chuyện của chàng trai cô gái được sống trọn vẹn trong hạnh phúc.

Có mất đi mới thấy trân trọng

Có nỗ lực mới giành được hạnh phúc.

Trong tình yêu chẳng hề có chỗ cho sự im lặng. Đừng để đến khi quá muộn rồi lại tự ôm lấy bản thân mà hối hận.

Năm em 7 tuổi, anh đã hứa rằng anh sẽ lấy em.

Năm em 10 tuổi, vì em mà anh đã buộc phải chia tay với người anh yêu mến.

Năm em 14 tuổi, anh đính hôn với em những vẫn còn vấn vương một bóng hình bên Anh.

Có phải là em đã quá ích kỉ không, ích kỉ làm xiềng xích cuốn lấy chân anh, khiên anh không có được thế giới riêng của mình… Vậy thì em sẽ buông tay… Em sẽ trưởng thành… và anh thì phải hạnh phúc nhé…
Chương 1

Máy bay cất cánh lên bầu trời cao, ẩn mình trong mây trắng.

Những tòa nhà trùng điệp cao chọc trời cũng dần dần bé lại mãi cho đến khi bị những đám mây che khuất.

Trong khoang hạng nhất, một người con gái khí chất thanh lịch quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát những đám mây được phủ lên ánh vàng kim của mặt trời, cô thở dài thật nhẹ.

Cô tên Tô Thâm Nhã, một người phụ nữ vô cùng kiêu ngạo. Đương nhiên, cô cũng có cái vốn để mà có quyền kiêu ngạo.

Bàn về xuất thân, cô là con gái của một thương nhân giàu có nào đó ở Đài Loan, xuất thân hẳn là cao quý.

Bàn về tài năng, cô tốt nghiệp Đại học Cambridge, hiện nay đang làm trợ lý quản lý cho một công ty truyền thông tại Anh.

Bàn về nhan sắc, cô có vóc người cao gầy, khí chất thanh lịch, mắt ngọc mày ngài, nước da trắng mịn như tuyết…

Thế nhưng khi đứng trước mặt một người, cô hoàn toàn mất đi toàn bộ sự kiêu ngạo vốn có của mình.

Tô Thâm Nhã chớp chớp hàng mi cong dài, sâu nặng liếc nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh mình, anh thoải mái tùy ý, nhưng lại không hề mất đi sự hoàn mỹ. Anh đang tập trung tinh thần nhìn tập tài liệu trong tay, khuôn mặt khôi ngô khiến cô có nhìn trăm lần cũng không thấy chán, lại thêm anh có một đôi mắt sâu thẳm giấu kín mọi suy nghĩ, đừng nói gì người khác, ngay cả Tô Thâm Nhã đã quen biết với anh nhiều năm cũng không có cách nào khám phá được thế giới nội tâm của người ấy.

Anh tên gọi Anthony, tên Tiếng Trung là An Nặc Hàn.

Vừa bước chân lên máy bay, anh đã bắt đầu xem báo cáo, không hề nói bất kỳ lời nào với cô, thậm chí cũng chẳng hề có trao đổi ánh mắt. Nếu như không phải do nguyên nhân va chạm trong tầng khí lưu làm máy may lắc lư, An Nặc Hàn quay sang hỏi cô đã thắt chặt dây an toàn chưa, thì cô đã suýt nữa cho rằng người đàn ông này đã quên mất sự tồn tại của cô.

Chẳng còn cách nào khác, An Nặc Hàn, người cũng tựa như tên, an tĩnh, lạnh lùng, tựa như băng lạnh ngàn năm.

Tô Thâm Nhã mãi mãi cũng chẳng thể nào quên hình ảnh lần đầu tiên cô gặp An Nặc Hàn khi cô vẫn còn đang học tại Cambridge.

Ngày đó cô bị một người con trai mà cô đã nhiều lần cự tuyệt tới quấy rầy, cô làm thế nào cũng không dứt được khỏi hắn. Vừa lúc đó An Nặc Hàn đi tới từ phía đối diện, lặng lẽ liếc nhìn hai người, cô nhìn anh cầu cứu.

Một cách hoàn toàn bất ngờ, anh nhấc chân, một thế đá cực kỳ hoàn mĩ, khẽ nghe thấy có tiếng rên rỉ của ai đó. Đến lúc Tô Thâm Nhã cúi đầu mới phát hiện ra người con trai quấy rầy mình đã ôm đầu ngã trên mặt đất.

Đợi đến khi cô khôi phục tinh thần từ trong sự kinh hoàng, An Nặc Hàn đã đi thật xa mất rồi. Cô có cảm giác đồng phục màu xanh của Đại học Cambridge được mặc trên người anh lại mang hơi hướng của một người đàn ông Trung Hoa trầm tĩnh.

Bắt đầu từ ngày đó, cô đã say mê An Nặc Hàn.

Một người kiêu ngạo như Tô Thâm Nhã đương nhiên sẽ không chủ động bày tỏ tình cảm của mình. Cô có thể chủ động tìm chỗ ngồi đối diện anh trong thư viện, hoặc có thể ngẫu nhiên ngồi cùng bàn với anh trong lúc ăn cơm tại canteen, thế này thôi cũng đã là cực hạn của cô rồi, vậy mà mỗi lần như vậy anh đều thản nhiên liếc mắt nhìn cô, rồi duy trì sự im lặng.

Một năm sau đó, cô cuối cùng cũng bỏ xuống sự kiêu ngạo của mình, bày tỏ với anh.

“An, em thích anh!”

Đó là một ngày mưa, khi An Nặc Hàn đang đóng lại cửa sổ trong thư viện, cô đứng ở phía sau anh nói ra những lời này.

Động tác đóng cửa của An Nặc Hàn thoáng dừng lại, anh quay đầu cười với cô, nụ cười rất trong sáng.

“Cám ơn!”

Chỉ một câu đó mà chẳng hề có vế sau.

Thế nên cô lại càng say mê anh nhiều hơn nữa.

Cô hỏi thăm về An Nặc Hàn từ rất nhiều người bên cạnh, thì ra anh là một người quốc tịch Australia gốc Hoa, sinh ra trong một gia đình bình thường, cha anh là một huấn luyện viên võ thuật, mẹ kinh doanh một quán cafe nhỏ. Gia đình anh rất khó khăn khi muốn chi trả cho học phí cao ngất ngưởng của Đại học Cambrigde này, đó là lý do vì sao An Nặc Hàn học hành rất chăm chỉ, mỗi học kỳ đều giành được học bổng, mức sống của anh cũng cực thấp, thường thường chỉ đến trường bằng xe đạp.

An Nặc Hàn có rất nhiều bạn bè nhưng chưa hề có bạn gái. Anh nỗ lực học tập, luôn luôn ở trong thư viện đọc sách, nhưng mỗi lần kỳ nghỉ đến anh đều quay trở lại Australia, chưa đến ngày đầu tiên khai giảng sẽ không quay trở lại trường. Thói quen này vẫn kéo dài cho đến tận bây giờ, cho dù công việc có bận rộn đến đâu, An Nặc Hàn đều quay lại Australia trong những ngày nghỉ.

Anh chỉ có hai sở thích, một là nghe những khúc nhạc dương cầm, bản nhạc mà anh yêu thích nhất chính là bản Định mệnh[1] của Beethoven. Sở thích còn lại của anh là sưu tầm mèo Garfield[2], bất kỳ lớn hay bé, phong cách nào đi nữa, chỉ cần đúng là mèo Garfield anh đều sẽ mua. Về cái sở thích quái lạ này của này, có rất nhiều phiên bản đồn đại, trong đó có một cái có vẻ gần đúng nhất: anh có một cô em gái, không những hình dáng giống mèo Garfield mà tính cách cũng lười biếng, tham ăn, mơ màng, ham chơi lại còn thích gây họa giống như vậy.

Chắc mấy chốc ba năm đã trôi qua. Hai người đã từ khi còn là bạn học, đồng nghiệp cho đến hiện tại… đã trải qua rất nhiều việc. An Nặc Hàn đã không còn là một thiểu niên ngây ngô ngày ấy nữa, anh đã sớm bị những cuộc buôn bán tàn khốc tôi luyện mạnh mẽ, cô cũng chẳng còn là một thiếu nữ không biết sự đời, cô trở nên khôn ngoan hơn, trở thành người phụ nữ không thể thiếu bên anh.

Hôm qua An Mặc Hàn hai mươi bảy tuổi bỗng nhiên nói với cô: “Bố anh muốn anh đưa bạn gái về nhà, ngày mai em chuẩn bị một chút để lên máy bay luôn.”

Cô gần như sợ đến phát ngốc, thế nhưng cô vẫn giả bộ làm ra vẻ lạnh lùng nói: “Được, em sẽ lập tức chuẩn bị ngay.”

Thế nên ngày hôm nay cô mới mơ hồ thế này cùng anh ngồi trên máy bay, lên đường đến Australia gặp bố mẹ anh ấy.

Máy bay cuối cùng cũng hạ cánh, Tô Thâm Nhã hơi hơi hồi hộp, kéo cánh tay An Nặc Hàn đi ra khỏi sân bay, trong lòng không ngừng lẩm nhẩm những lời chào đã học thuộc lòng từ lâu.

Sau khi lấy hành lý, hai người đi về phía cửa ra.

Ngay lập tức, cô nhìn thấy một người đàn ông vô cùng nổi bật đứng ở cửa ra, nhìn từ xa hoàn toàn không thể đoán ra tuổi tác. Ông mặc một chiếc áo sơ mi đen cùng một cái quần âu vô cùng bình thường, vậy mà cái loại màu sắc đơn giản nhất ấy khi mặc trên người ông lại thực sự được tôn lên. Bên cạnh ông là một người phụ nữ rất đẹp, cái đẹp của bà không phải là đẹp mắt mà lại một loại thanh nhã dịu dàng, đẹp khiến cho người ta cảm thấy thật dễ chịu.

An Nặc Hàn cười ôm lấy bọn họ thật chặt, giới thiệu với hai người về cô: “Bố, mẹ, đây là Thâm Nhã, là… bạn gái con.”

“Bác trai, bác gái, cháu chào hai bác!” Khi đến gần thêm một chút, Thâm Nhã không thể không quan sát kỹ bố của An Nặc Hàn. Ông với An Nặc Hàn có những điểm cực kỳ giống nhau, đôi mắt lạnh lùng, mũi cao thẳng, khuôn mặt góc cạnh cương nghị, chỉ là khi nhìn qua, ông có khí phách nhiều hơn An Nặc Hàn một chút, khiến cho người ta ngần ngại.

Nhất là khi ông dùng ánh mắt lạnh lùng đánh giá cô, cô vô cùng sợ hãi.

Tô Thâm Nhã lén lút nhìn về phía An Nặc Hàn, chờ đợi anh đánh tan bầu không khí xấu hổ này, nhưng lại thấy tầm mắt của anh đang đảo quanh bốn phía.

Đôi mắt vốn lặng yên chẳng bao giờ gợn sóng nay lai mơ hồ hiện lên chút thất vọng.

Tô Thâm Nhã lễ phép cười, vừa muốn hỏi han vài câu thì một người con gái khoảng mười sáu mười bảy tuổi bất ngờ nhảy ra từ sau lưng anh, đưa tay bịt mắt An Nặc Hàn, lớn tiếng nói: “Anh Tiểu An, đoán xem em là ai!”

Cô gái ấy đi một đôi giày vải còn chưa buộc dây, mặc một chiếc quần jean khá cũ, một cái áo phông rộng thùng thình đến mức có thể chui vừa hai người bằng cô bé, mái tóc buộc lệch, lộ ra khuôn mặt cười được trang điểm tỉ mỉ. Thực ra, ngũ quan của cô bé đều rất đẹp, đôi mắt to tròn, chiếc mũi tinh xảo, đôi môi mượt mà, nước da mềm mại tựa như trẻ sơ sinh, chỉ là quần áo lôi thôi lếch thếch cùng với vành mắt được tô thật đen khiến cho vẻ đẹp của cô bị giảm đi đáng kể.

An Nặc Hàn nói: “Mạt Mạt, lần sau em có thể không nói rõ ràng ra thế này không. Làm thế là rất khinh thường chỉ số thống minh của anh đấy.”

Mạt Mạt buông tay rồi lắc đầu, bím tóc đuôi ngựa vung theo: “Anh dễ quên lắm, ngộ nhỡ anh không nhớ ra em là ai thì thật mất mặt em!”

“Anh không dễ quên đến mức độ đó.” An Nặc Hàn nhìn cô bé phía sau, lên tiếng hỏi: “Uncle với Aunt đâu rồi?”

“Không nói tới họ nữa, đi Hawaii mà không mang em theo. Em đoạn tuyệt quan hệ với họ!”

“Đúng.” Lời nói của bố An Nặc Hàn mang đầy thâm ý: “Thế nên Mạt Mạt chuyển sang ở nhà chúng ta.”

“À!” An Nặc Hàn cười cười coi như không có chuyện gì, dường như những lời nói nổi loạn này đối với họ mà nói đã sớm tập thành thói quen.

“Anh Tiểu An, chị ấy là bạn gái của anh sao?” Mạt Mạt chớp chớp đôi mắt ngây thơ hồn nhiên nhìn cô. “Chị ấy thật xinh đẹp, vừa nhìn đã biết là tiểu thư khuê các!”

“Ừ.” An Nặc Hàn nắm lấy tay Tô Thâm Nhã, giới thiệu với Mạt Mạt: “Em về sau gọi chị ấy là chị Thâm Nhã. Thâm Nhã, em ấy là Mạt Mạt, con gái của bạn thân bố anh.”

Tô Thâm Nhã đưa tay ra một cách tao nhã, cũng hết sức ân cần nói: “Mạt Mạt, An vẫn hay nhắc về em với chị!”

“Thật không?” Đôi mắt của cô bé bỗng chốc lấp lánh, cũng vươn tay ra: “Anh ấy nói gì về em?”

“Anh ấy nói rằng em rất dễ thương!”

“Anh ấy sẽ không nói thế đâu!” Bàn tay của Mạt Mạt đang nắm chặt tay cô thoáng cứng đờ, ngay lập tức vẻ mặt của cô dửng dưng như không, bĩu môi nói: “Anh ấy chắc chắn nói rằng em lười biếng, tham ăn, mơ màng, ham chơi, có đúng không?”

Tô Thâm Nhã lần đầu tiên cảm thấy rằng không nói được câu nào, chỉ có thể cười cười nói tiếp: “Anh ấy nói không sai, em quả thực rất dễ thương…”

Mạt Mạt rút tay ra. “Anh Tiểu An chưa từng lần nào nói em…”

Thấy khuôn mặt tươi cười của Tô Thâm Nhã có phần xấu hổ, Mạt Mạt cười cười ngọt ngào, nụ cười thật giống như một vị thiên sứ: “Anh Tiểu An thích đặt người mà anh ấy quan tâm ở trong lòng, người mà anh ấy chẳng bao giờ đề cập tới chính là người mà anh ấy yêu thương nhất!”

An Nặc Hàn không nói gì, cúi người giúp Mạt Mạt buộc lại dây giày.

“Các con cũng mệt mỏi rồi, về nhà ăn một chút gì đã rồi lại trò chuyện sau.” Mẹ của An Nặc Hàn mở miệng nói.

“Cám ơn Aunt.” Tô Thâm Nhã vội vàng hùa theo.

Ai ngờ Mạt Mạt đột nhiên nói tiếp: “Khi còn ở tiểu học, em với anh An hoàn thành nhiệm vụ thì em sẽ được ra ngoài chơi với bạn bè.”

Nói xong, cô bé vung vẩy đôi tay, đầu cũng không ngoảnh lại mà lanh lợi chạy ra ngoài sân bay.

Trong lòng Tô Thâm Nhã không hiểu vì sao mà lặng đi, cô có một lại cảm giác cô bé mà An Nặc Hàn chưa hề đề cập tới này có ý nghĩa đặc biệt với anh.

Khi ra khỏi sân bay, Tô Thâm Nhã khó tin khi nhìn thấy một người tài xế đang đi tới, cử chỉ vô cùng kính cẩn giúp An Nặc Hàn đưa hành lý lên một chiếc xe Lincoln[3] dài hoàn toàn mới.

An Nặc Hàn quay sang hỏi bố anh: “Là cái mới mua ạ?”

“Vì để đi đón con mà mua đó, kiểu xe này bề ngoài tuy có hơi xấu, thế nhưng lại rất thực tế, vừa chở được nhiều người lại vừa đi rất thuận lợi.” Giọng điệu này nghiễm nhiên như mua một củ cải trắng bên đường, tuy rằng có bị sâu nhưng vẫn còn có thể chịu đựng mà ăn được.

“Vâng! Đúng là rất thực tế, thứ thực tế tiết kiệm nhất trên đời này chỉ sợ cũng chỉ có cái xe này thôi.” An Nặc Hàn gật đầu đồng ý.

Tô Thâm Nhã không nhịn được bật cười thành tiếng, hóa ra An Nặc Hàn cũng có một mặt khác mà cô không biết đến.

Chiếc xe đi suốt một giờ đồng hồ, dừng lại bên một bờ biển. Tô Thâm Nhã quả thực không thể tin được hai tòa biệt thự xa hoa trước mặt chính là nhà của An Nặc Hàn, cô nhìn từng chiếc xe trong sân nhà họ, thế cũng biết xuất thân của An Nặc Hàn không tầm thường…

An Nặc Hàn xách hành lý của cô lên, nắm tay cô đi vào một căn nhà phía trước. Tầng một là phòng khách khá rộng, lấy màu trắng trang nhã làm màu chủ đạo. Tầng trên có bốn phòng ngủ, An Nặc Hàn đặt hành lý của cô vào trong một phòng, đó là một căn phòng đôi, gian trong là phòng ngủ, gian ngoài là phòng đọc sách, dựa theo sự bày biện gọn gàng trầm lắng, xem ra đây chính là phòng của An Nặc Hàn.

“Em nghỉ ngơi một lát đi, đến lúc dùng bữa chiều anh sẽ gọi em sau.”

Cô thật sự rất mệt mỏi, từ lúc An Nặc Hàn nói muốn đưa cô đến Australia, cô đã một đêm không ngủ, hơn nữa trên đường đi còn vất vả, cô đã sớm mệt lử đến mức mơ mơ màng màng.

“Vậy còn anh?”

“Anh đi ra ngoài một chút.”

“Em đi cùng anh.”

“Không cần đâu, anh có chút việc.”

Nói xong, anh đóng cửa phòng lại rồi đi ra ngoài.

Chương 2

Tô Thâm Nhã không ngủ được, cô ghé người vào bên cửa sổ đưa mắt nhìn ra cảnh vật bên biển.

Phong cảnh nơi đây rất đẹp, tiếng sóng biển lại càng đẹp hơn.

Từng hồi từng hồi, giai điệu muôn đời chẳng hề thay đổi.

An Nặc Hàn đang đứng trên chòi quan sát làm bằng gỗ nói chuyện phiếm với bố anh.

Khi thì anh nói chuyện, khi thì anh im lặng, trán anh luôn luôn nhăn lại rất sâu.

Khi anh thấy Mạt Mạt từ xa xa khập khiễng bước tới, ánh mắt của anh bỗng trở nên sâu thẳm.

Vài phút sau, tiếng bước chân chồng chéo nhau vang lên, Tô Thâm Nhã bước ra ngoài phòng ngủ, vừa lúc nghe thấy Mạt Mạt nói: “Anh cũng không phải ba em, quan tâm nhiều như vậy làm gì?”

“Nếu như anh mặc kệ em thì còn có ai quản được em nữa hả?” Tiếng An Nặc Hàn vang lên sát phía sau.

“Ôi, may mắn là một năm anh chỉ trở về có hai lần, nếu không thì em đã sớm bị anh dồn ép đến chết mất rồi!”

Sau khi tiếng mở của cùng tiếng đóng cửa chấm dứt, tiếng nói chuyện của hai người đã chuyển sang phòng kế bên.

“Em sao lại bị như thế này?” Giọng nói của An Nặc Hàn có chút cáu kỉnh: “Làm sao chân lại bị thương?”

“Cùng bạn đi leo núi không cẩn thận bị ngã.”

“Bạn? Là Thành à?”

“…”

Thành? Nghe có vẻ như là tên của con trai. Mạt Mạt cũng không trả lời lại, hẳn là ngầm thừa nhận rồi.

“Anh Tiểu An, phiền anh đi ra ngoài một tý, em muốn tắm!”

“Phòng tắm của em không phải là có cửa sao?”

“Nhỡ thú tính của anh bộc phát chạy vọt vào thì làm sao?”

“Em có thể khóa cửa.”

“Đóng cửa rồi bị anh tìm cách phá!”

“…”

Tô Thâm Nhã mệt mỏi ngã xuống chiếc ghế sofa trong phòng đọc sách. Cô dường như hiểu ra điều gì đó từ sự im lặng của hai người, nhưng càng lúc cô lại càng mơ màng hơn. Lại thêm hệ thống cách âm giữa hai căn phòng sao lại kém đến như vậy?

Tô Thâm Nhã day day thái dương đang đau nhức, trong đầu cô được lấp đầy bởi rất nhiều câu hỏi, chật đến mức đầu sắp nổ tung.

Căn phòng An Nặc Hàn bên cạnh yên lặng được một lúc thì có tiếng nước chảy vang lên, phảng phất nghe như tiếng tắm rửa.

“Vừa rồi có phải anh cùng chú Phong nói về chuyện chị Thâm Nhã không?” Mạt Mạt hỏi, tiếng cô bé có chút nghe không được rõ.

“Ừ.”

“Chú Phong nói sao?”

“Ông ấy nói ông ấy tôn trọng ý kiến của anh, chuyện tình cảm… để anh tự mình lựa chọn.”

“À…” Một câu “À” của Mạt Mạt được cô bé hơi kéo dài.

“Vì sao em muốn anh mang bạn gái về nhà?” An Nặc Hàn hỏi một vấn đề mà Tô Thâm Nhã chẳng ngờ tới.

Câu trả lời của Mạt Mạt lại càng bất ngờ hơn nữa. “Em không hề!”

“Bố anh nói là em nói cho ông biết anh có bạn gái…”

“Vâng! Là em nói đó!”

“Vì sao em lại phải nói như vậy!”

“…”

“Mạt Mạt?”

Tiếng nước chảy ngừng lại. Tiếng nói của Mạt Mạt vẫn lúc có lúc không như trước: “Em không chống đỡ nổi nữa…”

“Anh hiểu rồi.” Thanh âm của An Nặc Hàn chan chứa sự khoan dung cùng với thấu hiểu: “Anh sẽ giúp em giải quyết.”

Vừa nói xong, An Nặc Hàn mở cửa ra khỏi phòng, tiếng bước chân xa dần.

Sắc trời chiều dần dần tối, thủy triều vẫn đều đặn lên xuống.

Tâm tình Tô Thâm Nhã từ từ tỉnh táo lại trong tiếng thủy triều.

Nếu tìm cách lý giải An Nặc Hàn quá khó khăn, thế thì cô cần phải thử đọc được tâm sự của Mạt Mạt.

Sắp đến giờ ăn cơm, An Nặc Hàn gọi Tô Thâm Nhã xuống tầng ăn cơm.

Bữa ăn toàn đồ Tây thế nên phong cách dùng cơm cũng mang thói quen của người phương Tây – yên tĩnh.

Thế nhưng vẻ ngoài càng yên tĩnh thì ngược lại càng đáng sợ, mỗi một động tác nhỏ đều có thể trở thành mục tiêu nhìn của những người khác. Cho nên Tô Thâm Nhã mới ăn uống vô cùng cẩn thận, cố gắng duy trì tư thế cao quý, đoan trang nhất. Đến khi gần ăn xong, An Nặc Hàn lặng lẽ đưa tay đặt lên lưng cô, lòng bàn tay của anh rất lạnh. Cô ngẩng đầu, giả vờ mỉm cười ngọt ngào với anh, khóe mắt thoáng liếc qua bố mẹ của An Nặc Hàn, rồi lại nhìn qua Mạt Mạt, vẻ mặt cô hơi có chút bất đắc dĩ.

Mạt Mạt xem ra quả thật là rất tham ăn, cúi đầu ăn rất tích cực, chỉ là cô bé ăn có hai miếng thịt bò.

Ăn cơm xong, bố mẹ của An Nặc Hàn đi dạo bên bờ biển, mẹ của anh ôm lấy cánh tay của bố anh, cơ thể dựa sát vào ông, vết chân lồng vào nhau trên cát kéo dài rất xa, rất xa…

Mạt Mạt ngồi trên ghế sofa ôm điều khiển từ xa chăm chú dõi theo trận thi đấu bóng đá, lúc xem cảm xúc rất sôi trào, không hề có chút không tự nhiên với tư cách làm khách ở nhà người khác.

An Nặc Hàn cũng không vội lên tầng, ngồi trên ghế sofa xem TV. Tô Thâm Nhã nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay của anh đặt bên sườn, cơ thể nhẹ nhàng ngả sát vào người anh. Vai anh rất rộng, rất ấm… giống như ngày xưa.

Cô nhắm mắt lại, nhớ lại Party tốt nghiệp của An Nặc Hàn, ngày đó cô uống rất nhiều chén, đã khóc. Trong vườn trường, cô dựa trên vai anh nghẹn ngào. “Em rất lạnh! Anh ôm em một chút có được không? Một lần là được rồi…”

Anh lắc đầu, cởi áo khoác ra, đặt lên trên người cô rồi một mình rời đi.

Nhớ lại đêm hôm đó, cô lại cảm thấy hơi lạnh, dựa càng sát vào người anh. “Em rất lạnh.”

Lần này anh cuối cũn

Xem Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24

» doc truyen , Tiểu thuyết ngôn tình , tieu thuyet ngon tinh trung quoc , truyen hay , Truyện Tiểu Thuyết ,

» Tiểu Thuyết FULL | Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p4
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p3
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p2
» tieu thuyet dai | Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi
» Đọc truyện, Ừ anh đểu , nhưng thằng đểu cũng biết yêu
» Truyện Ngắn – Tuổi Thơ Tôi Đó
D2V.Mobi - Thế giới mobile Anh gai xinh (97)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Chuyện ngoại tình (12)
D2V.Mobi - Thế giới mobile game android (3)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Giới tính (35)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Cười (52)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Giới Tính (36)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Kiếm Hiệp (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ma (104)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ngắn (111)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tiểu Thuyết (115)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tình Yêu (50)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện trinh thám (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tuổi Teen (322)
BigKool BigKool
Bigkool - Đẳng cấp game bài đã được khẳng định đặc biệt dành riêng cho Android với hệ thống game phong phú nhất.

Thể loại & Tương thích

Truyenit.net

xem anh chup len Truyenit.net phiên bản Mobile
Liên hệ: truyenit.net@gmail.com
YOUR IP: 54.237.32.10U-ON