truyenit.net
Tìm Kiếm · kho truyen
Chào mừng bạn đến với truyenit.net

waphaynhat.net - Cập nhật video shock, quay len , ảnh gái xinh , tự sướng , ảnh sexy , chup len ,doc truyen hay, kinh nghiem lam tinh update hàng ngày


• Tiểu thuyết đã hoàn thành | Kiếp trước em đã chôn cất cho anh – Cuốn 1

Trang chủ » Truyện Tiểu Thuyết
Đăng ngày June 7, 2013 (2259 views)

Tác giả : Tào Đình
Tên sách: kiếp trước em đã chôn cất cho anh
Dịch giả: Nguyễn Thị Thuý Ngọc
Nhà xuất bản Văn học
Số trang: 284
Hình thức bìa: Bìa mềm
Kích thước: 13×20.5 cm
Ngày xuất bản: 3 – 2010

Giới thiệu về nội dung
Tôi đã từng nghe một câu chuyện, “Kiếp trước, khi tôi chết, cơ thể bị ném trên đường phố. Người trên đường qua lại tấp nập nhưng tuyệt nhiên đều làm ngơ trước thi thể của tôi. Một số người đứng lại nhìn tôi lắc đầu ái ngại, ra chiều thương xót. Một số không chịu nổi, đã lấy áo đậy lên. Em đi qua đó, và em đã chôn cất cho tôi”.
Mạt Mạt chính là người mà kiếp trước đã chôn cất cho tôi. Khi lần đầu tiên nhìn thấy em, dường như tôi cảm thấy những dấu ấn của kiếp trước vẫn còn phảng phất đọng lại trong ký ức của tôi. Tôi đã từng cùng Uyển Nghi qua lại, Uyển Nghi thực sự là một cô gái tốt. Cô ấy đến với tôi thật bất ngờ và đã làm tôi mê đắm. Tôi đã từng nghĩ cô ấy chính là người bạn tâm giao của mình. Nhưng cuối cùng hợp rồi lại tan. Có lẽ Uyển Nghi kiếp trước cũng chỉ như một khách qua đường nhìn tôi ái ngại, hay cũng chỉ là một cô gái đã từng phủ chiếc áo niệm lên thi thể của tôi…
Có lẽ kiếp này tôi mãi mãi không thể trở thành chồng của Mạt Mạt, nhưng tình yêu thì sẽ mãi mãi không đổi thay. Đó là tất cả những gì tôi đã nợ cô ấy, nợ từ kiếp trước rồi. Kiếp trước, em đã chôn cất cho tôi. Vì thế, kiếp này dù tôi có phải chịu bao nhiêu đau khổ dày vò, thì tôi cũng mãi yêu em…
Tôi không mê tín, nhưng tôi tin vào số phận, tin là có kiếp trước…
Đây là phần đầu cuốn tiểu thuyết mới nhất của Tào Đình. Câu chuyện thú vị bởi cách vào đề độc đáo khiến người đọc cứ muốn đọc tiếp, đọc tiếp…

Mục lục:

Chương 1: Nhàn đợi hoa nở
Chương 2: Bạn gái là hoa khôi
Chương 3: Nếu như có một ngày, anh bỏ rơi em
Chương 4: Mỹ nhân nơi cửa hàng hoa
Chương 5: Thực sắc tính dã
Chương 6: Con dâu xấu xí gặp bố mẹ chồng
Chương 7: Con dâu lý tưởng
Chương 8: Mối tâm tình hồi nhỏ
Chương 9: Đàn ông ở quán bar
Chương 10: Em ở đây, anh đang ở đâu
Chương 11: Đắm chìm
Chương 12: Mạt Mạt và trà
Chương 13: Tôi có thể lên giường cùng anh
Chương 14: Vấn vương vì em, thương nhớ vì em
Chương 15: Anh chỉ muốn có một mình em thôi
Chương 16: Ngọc và đá
Chương 17: Gia đình hòa thuận
Chương 18: Gương vỡ khó lành
Chương 19: Thế giới thật đẹp, tôi thật tồi tệ
Chương 20: Anh muốn em đi với anh
:

1. Nhàn đợi hoa nở

Tôi đã từng nghe một câu chuyện như thế này, “Kiếp trước, sau khi chết đi rồi, thân xác tôi bị đem vứt ngoài đường phố. Người qua người lại tấp nập trên đường, có người kiêng kị, khi bước qua xác tôi đã lấy tay che mặt, nhắm mắt vờ như không nhìn thấy; có người lại đứng từ rất xa, khẽ liếc mắt về phía tôi, khẽ lắc đầu than thở ra chiều đồng cảm; có người không cầm lòng được, lấy một manh áo đắp lên thân xác tôi. Em đã bước tới, đưa tôi đi an táng.”
Mạt Mạt nhất định là người mà kiếp trước đã đem tôi đi an táng. Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, dường như có chút trí nhớ còn sót lại của kiếp trước đang thúc giục tôi. Tôi và Uyển Nghi đã từng yêu nhau. Uyển Nghi quả là một cô gái tốt. Cô ấy hấp dẫn tôi một cách bất ngờ. Tôi đã từng nghĩ rằng Uyển Nghi chính là người bạn đời mà tôi tìm kiếm. Nhưng cuối cùng, tôi và cô ấy, gặp nhau rồi lại chia xa. Gần nhau rồi lại rời xa. Cũng có thể, Uyển Nghi chỉ là người qua đường mà kiếp trước đã khẽ liếc mắt về phía tôi, hoặc cũng có thể, cô ấy chỉ là một người tốt mà kiếp trước đã đắp cho tôi manh áo. Cuối cùng thì nợ nhẹ tình mỏng.
Thế là, kiếp này, tôi và Uyển Nghi cũng có một khoảng thời gian yêu nhau sâu đậm, coi như phúng viếng tấm chân tình mà kiếp trước cô ấy đã dành cho tôi. Như vậy là đủ rồi.
Tôi không mê tín, nhưng tôi lại rất tin vào duyên phận, tin vào kiếp trước.
Giờ đây, bị Mạt Mạt dày vò, bị tổn thương, đón nhận tình cảm của cô ấy, trả món nợ cho cô ấy, tôi đều không oán không hận, nhất quyết không chịu từ bỏ, âm thầm chờ đợi, suốt đời mang theo… chỉ bởi vì, kiếp trước, cô ấy đã chôn tôi.
Cũng có thể, kiếp này, tôi không phải là người chồng trọn đời của Mạt Mạt, tuy nhiên, sợi dây tình cảm chắc chắn còn vấn vít lâu dài. Đó là điều mà tôi đã nợ cô ấy, món nợ bắt đầu từ kiếp trước. Kiếp trước, em đã chôn tôi. Vậy nên, đời này kiếp này, dù tôi phải chịu đựng bao đau khổ dày vò, tôi vẫn nhất quyết chỉ yêu em.
Tình yêu đó, là một loại vũ khí sắc bén trong lồng ngực tôi, đã bị đóng dấu niêm phong mang dòng chữ “can tâm tình nguyện”, không thể chạm tay tới cũng không thể nhổ bỏ đi được. Cho dù bao nhiêu năm sau này, cho dù trải qua bao bãi bể nương dâu, cô ấy vẫn có thể thao túng được tình cảm của tôi một cách dễ dàng.
Mưa hay nắng là do em định đoạt, tròn hay méo cũng do em quyết định.
Nhưng dù vậy, tôi cũng không than vãn nhiều, vẫn một lòng một dạ trân trọng mỗi lần gặp gỡ giữa tôi và em.
Tôi chỉ muốn được báo đáp tấm chân tình của em khi đã an táng tôi dưới tấc đất nâu vàng của kiếp trước.
Quá trình theo đuổi Mạt Mạt quả là vô cùng vất vả, nhưng cuối cùng, chúng tôi đã được ở bên nhau. Tôi cứ ngỡ rằng, mình luôn được các đấng thần linh che chở, nhưng lại không ngờ rằng, sau nửa năm vui vẻ bên nhau, Mạt Mạt lại âm thầm biến mất.
Cô ấy đã dứt khoát ra đi. Trong nhà, những đồ đạc có liên quan đến cô ấy đều được mang đi hết. Điều đó khiến cho tôi, trong một buổi sáng, sau khi tỉnh giấc, cứ ngỡ như mọi chuyện đã qua với Mạt Mạt chỉ là một giấc mơ.
Mới đêm qua thôi, khi hai cơ thể đang hòa quện với nhau, cô ấy còn vít chặt lấy cổ tôi, đôi môi quyến rũ kia còn để lại trên khắp người tôi những nụ hôn cháy bỏng. Lúc cao trào, cô ấy còn hét gọi tên tôi, nói: “Công Trị Hi! Công Trị Hi… xin lỗi… em xin lỗi!” Tôi cứ nghĩ rằng, đó chỉ là những lời nói vô thức khi đang lên tới đỉnh của khoái cảm, chứ không hề nghĩ rằng, cô ấy đã sớm ngầm báo hiệu cho tôi về sự ra đi.
Buổi chiều ngày thứ ba sau ngày Mạt Mạt bỏ đi, khi tôi đang mơ mơ màng màng ngồi trong lớp nghe giáo sư giảng bài, bỗng nhận được tin nhắn của cô ấy. Tin nhắn chỉ vẻn vẹn có hai từ chia tay.
Mạt Mạt tìm tôi để chia tay, cách chia tay này hoàn toàn phù hợp với tính cách của cô ấy, vô cùng đơn giản, dứt khoát.
Tiếp sau đó, ruột gan tôi bắt đầu cồn cào, tôi như đang ngồi trên đống lửa, mắt nhìn lên phía giáo sư đang say sưa giảng bài tới độ nước bọt bắn tứ tung kia mà lo lắng muôn phần. Tôi vừa lén gọi điện thoại cho Mạt Mạt vừa nghĩ xem làm thế nào để ứng phó, làm thế nào để cứu vãn được tình hình.
Bởi vì, một ngày trước khi Mạt Mạt bỏ đi, tôi đã lén gặp lại bạn gái cũ Uyển Nghi. Tôi vốn vẫn nghĩ rằng, mọi chuyện đã diễn ra một cách hoàn hảo, tối về chỉ cần nói dối vài câu là xong.
Nhưng, hay là cô ấy đã phát hiện ra bí mật ấy? Cô ấy không khóc, không làm ầm ĩ lên cũng không đưa ra bất cứ yêu cầu gì, không hỏi bất kỳ nguyên nhân gì, điềm tĩnh ném cho tôi một quả bom chia tay.
Tôi bồn chồn ngồi chờ đến giờ tan học, trong khoảng thời gian ấy, tôi đã gọi điện thoại cho Mạt Mạt không biết bao nhiêu lần, chỉ biết rằng số lần ấy nhiều đến nỗi chiếc điện thoại trong tay tôi cũng nóng ran cả lên, nhưng kết quả cuối cùng vẫn chung một đáp án là tắt máy. Sau khi tan học, nhìn bạn bè đứa nào đứa nấy vui mừng hồ hởi, tựa hồ như ở nhà mỗi người đang có một người vợ hiền và một bữa cơm ngon đang chờ đợi vậy. So sánh với bản thân mình, tôi lại thấy vô cùng bực bội, lo lắng.
Bước đi trên con phố lúc chạng vạng tối, những cơn gió cuối tháng chín đã mang theo chút se se lạnh của mùa thu. Một cặp tình nhân đi ngang qua, hai người đang tựa vào nhau, người con trai dùng áo khoác ngoài ủ ấm cho bạn gái, cô gái khẽ nép vào ngực bạn trai, xấu hổ thì thầm điều gì đó… Nhìn lại bản thân mình, lẻ loi bơ vơ khốn khổ, chỉ có một chiếc áo T shirt mỏng manh cộc tay làm bạn. Nghĩ lại quãng thời gian trước đây, khi Mạt Mạt còn ở bên cạnh, cô ấy nhất định sẽ chuẩn bị trước quần áo để tôi mang theo mỗi khi chuyển mùa để đề phòng bị cảm lạnh. Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đen kịt, nỗi nhớ và sự day dứt đối với Mạt Mạt đã khiến tôi không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ tới người con gái nào khác nữa.
Tôi thực sự không thể nào hiểu nổi, sống chung với nhau đã nửa năm, tình cảm gắn bó như vậy, hơn nữa, chúng tôi đã rất khó khăn để đến được với nhau, sao cô ấy có thể nói đi là đi một cách không luyến tiếc như vậy! Cũng không để cho tôi một cơ hội giải thích. Thế giới rộng lớn như vậy, tôi biết đi đâu để tìm cô ấy bây giờ! Càng nghĩ lại càng cảm thấy thê lương.
Tôi lại gọi điện cho cậu bạn thân Đại T. Giờ này, Đại T đang làm việc ở quầy bar. Điện thoại vừa được kết nối đã nghe thấy mớ âm thanh hỗn tạp, chát chúa nơi quán rượu cùng giọng nói như quát rất đặc biệt của Đại T: “Người anh em, có chuyện gì vậy?”
“Tôi không tìm thấy Mạt Mạt rồi!” Tôi nói một cách tuyệt vọng, nhất thời cũng chẳng nghĩ ra được câu gì để giải thích.
“Vợ của mình đi mất tại sao lại gọi điện thoại cho tôi? Không phải là cậu đang nghi ngờ người anh em này cho cậu mọc sừng đấy chứ? Cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy, thái độ của tôi đối với phụ nữ như thế nào, cậu còn không biết hay sao? Đám phụ nữ lẳng lơ ở đây đã đày đọa tôi trở nên lãnh cảm rồi! Thôi nhé, tôi cúp máy đây, cậu tự nghĩ cách đi tìm đi, tôi còn đang bận!”
Tín hiệu điện thoại đã bị cắt ngang.
Cũng không buồn cho tôi một cơ hội nói lại vài câu. Tôi làu bàu nguyền rủa vài câu, rồi lại thẫn thờ nhìn vào dòng người đang tấp nập qua lại kia.
Không muốn về nhà. Về căn nhà trống trải nhưng lại đầy ắp mùi hương từ cơ thể của Mạt Mạt kia sẽ khiến tôi cảm thấy vô cùng ngột ngạt.
Tôi đang do dự không biết có nên đến quán bar nơi Đại T làm việc để giết thời gian thì Đại T gọi điện thoại tới:
“Tìm thấy người chưa? Ở cửa hàng hoa cũng không có à?”
Tôi kích động tới độ vỗ đét một cái thật mạnh vào đùi, đúng rồi, sao tôi lại không nghĩ ra việc đến cửa hàng hoa tìm Mạt Mạt cơ chứ! Cô ấy vốn chẳng có bè bạn nào cả, ngoài cửa hàng bán hoa nhỏ ở phía nam thành phố ra, cô ấy còn có thể đi đâu được nữa?
Tôi giơ tay chặn một chiếc taxi lại rồi ra hiệu đi về phía cửa hàng hoa ở phía nam thành phố. Trên đường đi, cái miệng trên khuôn mặt tiều tụy của tôi luôn luôn giục người tài xế, bác ơi, nhanh lên chút nữa đi! Nhanh thêm chút nữa đi ạ!
Người tài xế xem chừng như đoán rằng tôi đang gặp một chuyện rất quan trọng có liên quan tới sinh mạng ví dụ vợ sinh con chẳng hạn nên chẳng nói chẳng rằng, liên tục nhấn chân ga cho xe chạy nhanh hơn.
Dòng máu nóng hổi đang cuồn cuộn chảy trong lồng ngực tôi đã trở nên lạnh cóng và đông cứng lại khi vừa xuống xe, nhìn thấy cánh cửa của cửa hàng bán hoa đang đóng im lìm.
Mạt Mạt cũng không có ở cửa hàng bán hoa…
Tôi như một người lính bại trận, ủ rũ ngồi bệt xuống trước cửa hàng bán hoa có treo tấm biển mang dòng chữ “Nhàn đợi hoa nở”, mặc kệ những ánh mắt hiếu kỳ của đám người trên đường kia.
Trong cửa hàng dường như có đóa quế đan nào đang nở, hương thơm ngọt ngào khẽ lách qua khe cửa, tỏa ra không gian bên ngoài. Mạt Mạt đã từng nói, mùi hương của hoa quế đan luôn khiến người ta có cảm giác thoải mái, thư thái.
Giờ đây, khi được đắm mình trong mùi hương của những bông hoa do chính tay Mạt Mạt chăm sóc, nhớ lại vẻ nghiêm túc của Mạt Mạt tối qua khi đưa ra tờ đơn xin ly hôn, tôi lại càng cảm thấy u ám vạn phần.
Mạt Mạt không có trình độ học vấn cao như tôi, cũng chẳng có thu nhập gì đáng kể. Mạt Mạt là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ. Trong cái thành phố ồn ào náo nhiệt này, thứ mà cô ấy có được chỉ là một cửa hàng bán hoa nhỏ bé. Vì vậy, tôi không thể hiểu nổi, tại sao Mạt Mạt lại rời xa tôi, mà khi rời xa tôi rồi, cô ấy có thể đi đâu được nữa?
Chếch bên đối diện có một cô gái mặc áo len màu xanh nhạt đang đi tới, đôi giày cao gót đang gõ nhịp đều đặn xuống mặt đường, dáng người mỏng manh kia dường như đang run rẩy trong làn gió thu.
Là Mạt Mạt!
“Vợ ơi! Em đi đâu vậy! Anh đã đi tìm em khắp nơi… ” Tôi vô cùng sung sướng, lao về phía trước rồi hét toáng lên.
Cô gái lạ mặt đó bị hành động sỗ sàng của tôi làm cho sợ hãi, co rúm người về phía sau. Tôi nhìn kỹ lại, hóa ra đã nhận nhầm người, vội vàng ngượng ngùng nói lời xin lỗi.
Cô gái đưa tay vỗ vỗ vào lồng ngực, miệng lẩm bẩm câu gì đó đại loại như “làm người ta sợ hết hồn”, rồi sau đó rảo bước, biến mất trong màn đêm im lìm.
Tôi đã từng nghĩ rằng, Mạt Mạt và tôi yêu nhau đã là quá may mắn cho cô ấy. Cô ấy chắc chắn sẽ không thể tìm được người đàn ông nào tốt hơn tôi.
Ngay từ đầu, tôi đã không ngừng thề non hẹn biển với Mạt Mạt, tôi thậm chí đã thống nhất với cô ấy, đợi sau khi tôi học xong nghiên cứu sinh sẽ làm đám cưới. Tôi không sao có thể ngờ rằng, cô ấy lại rời bỏ tôi đúng vào lúc này.
Một ý nghĩ bỗng hiện lên trong đầu tôi “tôi và cô ấy sẽ thật sự chia tay nhau ư?” Suy nghĩ đó quả là rất viển vông, xa rời thực tế. Tuy nhiên, chỉ nghĩ vậy thôi cũng đủ khiến toàn thân tôi lạnh toát vì lo sợ.
Chỉ đến khi, cô gái ăn mặc giống Mạt Mạt kia xuất hiện, tôi mới ý thức được rằng, tôi đã để tâm đến cô ấy tới mức nào.
Tôi lặng lẽ nhìn tấm biển có bốn chữ “nhàn đợi hoa nở” được bao phủ bởi rất nhiều hoa lan, nhếch nhác và thê lương đứng một mình nơi đầu phố trong tiết trời đầu thu.
Cửa hàng bên cạnh phát ra một giai điệu blues jazz nào đó mà tôi không biết tên. Nếu như một người đang có tâm sự mà nghe được giai điệu đó, nỗi buồn ấy bỗng dưng được kéo đi một cách vô cùng chậm rãi và xa vời.
Nhàn đợi hoa nở, hoa của Mạt Mạt, cửa hàng của Mạt Mạt, còn lần gặp gỡ đầu tiên với Mạt Mạt, cả sự dịu mát và vẻ yêu kiều đến kinh ngạc mà cô ấy đem đến cho tôi trong ngày mùa hè ấy…
Ký ức bỗng trào dâng như sóng nước, nhấn chìm cả mọi dòng suy nghĩ….
Nghĩ lại, từ lần đầu tiên gặp gỡ với Mạt Mạt đến nay cũng được hai năm rồi.
Chương 2 BẠN GÁI LÀ HOA KHÔI:Tháng bảy của hai năm về trước, tôi đã là sinh viên đại học năm thứ tư và đang chuẩn bị tốt nghiệp. Không khí tràn ngập hương hoa Dành Dành còn ánh nắng lại tràn ngập dư vị của bụi thải công nghiệp. Đối với những sinh viên năm cuối khác, dư vị đó là biểu hiện của xã hội, của thương trường, của sự độc lập, của nhân tình thế thái, còn có cả nỗi buồn chia li khi phải chia tay mỗi người một nơi của các cặp tình nhân nữa.
Nơi đâu trong khu vườn trường cũng có thể dễ dàng nhìn thấy những cặp đôi năm cuối đang tranh thủ quãng thời gian ngắn ngủi cuối năm học để được ở bên nhau, cùng tận hưởng nốt cảm giác hò hẹn yêu đương lần cuối cùng.
Người nào đã tìm được một công việc tốt thì vẫn có thể giữ được phong độ tự nhiên khoáng đạt, còn người nào công việc không như ý hoặc căn bản là không tìm được việc làm thường phải chia tay nhau với ánh mắt buồn rầu, đờ đẫn.
Từng chồng từng chồng sách lớn, máy tính, đồ dùng hàng ngày đã qua sử dụng, tất cả đều được mang đi bán với giá chỉ mấy hào một cân.
Người mới vào trường chắc chắn không thể nào hiểu được nỗi lòng của người sắp rời xa giảng đường.
Các cô bé, cậu bé sinh viên năm thứ nhất với ánh mắt ngây thơ, trong sáng đi ngang qua chỗ chúng tôi đang đứng bán rẻ đống máy tính, ríu rít hỏi thăm đường tới giảng đường, ký túc xá, nhà ăn… So với những gương mặt non nớt ấy, khuôn mặt của chúng tôi đã nhuốm đầy vẻ tang thương rồi. Muốn lấy tư cách của những người đi trước, khuyên bảo đám đàn em mấy câu, nhưng lại bị những hoài niệm do nhìn thấy bọn họ cùng nỗi niềm day dứt khiến bộ dạng chúng tôi trở nên thiểu não hơn bao giờ hết, thế là giơ tay chỉ loạn xạ một hồi, chẳng nói được một câu nào cả.
Trong tâm trạng phức tạp ấy còn có cả sự đố kị với những người mới. Hào khí mạnh mẽ, tinh thần phấn khởi, nhìn xa trông rộng, chí khí hiên ngang… của bọn họ giờ đây cũng đã từng xuất hiện trong tư tưởng của chúng tôi bốn năm về trước. Còn chúng tôi, sau bốn năm vẫy vùng ở trường đại học đã sớm giống như đám gia súc, gia cầm bị sa xuống đầm lầy, ban đầu còn ra sức giãy giụa, cố gắng chống chọi với vận mệnh nhưng mãi mà vẫn không có kết quả, thậm chí càng cử động càng bị lún sâu thêm, cuối cùng đành phải buông xuôi, tự sinh tồn tự hủy diệt. Nhìn đám sinh viên mới đang hào hứng thêu dệt tương lai, nhìn lại quá khứ, dường như nhìn thấy hình ảnh mình của bốn năm về trước.
Thế là, trong sự thân thiết kia còn nhen nhóm cả ánh nhìn thù hận.
Mâu thuẫn của tôi đối với đám sinh viên mới không giống như lũ bạn học, bởi vì tôi vẫn còn ở lại trường thêm ba năm nữa tôi học tiếp lên cao học.
Vì vậy, hương hoa Dành Dành không khiến tôi xúc động; sự chia ly của tháng 7 cũng không khiến tôi bị tổn thương, bạn gái tôi sang năm sẽ học năm thứ hai; Gánh nặng khi bước ra khỏi cổng trường cũng không đè lên vai tôi bởi đi ra rồi, tôi vẫn còn có thể quay lại; đồ dùng hàng ngày của tôi cũng không cần đem ra bán, tôi chỉ phải chuyển từ khu nhà ở của sinh viên sang khu nhà ở của nghiên cứu sinh mà thôi… Vì vậy, mỗi lần, khi tôi đang nắm cổ tay trắng ngần của cô bạn gái Uyển Nghi, cất lời chào những người bạn học đang tay xách nách mang, bước ra khỏi cổng trường đại học, đều nhận được ánh nhìn đầy ngưỡng mộ nhưng lại hàm chứa sự thù hận. Nói theo cách của Đại T, người ở cùng phòng trong suốt 4 năm với tôi, đó là mâu thuẫn giữa kẻ bóc lột và người lao động.
Tôi cũng không phản bác lại, tôi chỉ nhìn Uyển Nghi xinh đẹp, nhã nhặn của tôi rồi cười hì hì.
Đại T lại nói nhìn tôi cười trông như kẻ cướp!
Đại T là bạn thân của tôi suốt bốn năm học đại học, tình cảm dành cho nhau cũng không chỉ ở mức bình thường. Câu hỏi về công việc của người bạn thân tuyệt đối xuất phát từ tấm lòng chân thành của tôi: “Tên tiểu tử này, công việc tìm đến đâu rồi!”
Đại T vẫn giữ bộ dạng nhếch nha nhếch nhác ấy: “Tôi quyết định vẫn tiếp tục làm ở ‘Blues 18’.”
“Cậu tốt nghiệp ở một trường đại học danh tiếng lại đi làm trai bao ở một quán bar?! Cậu điên rồi à!” Tôi không kiềm chế được, gào tướng lên: “Trước đây, lúc còn đi học, vì thời gian học không căng thẳng, có thời gian rảnh, cậu làm thêm ở đó cũng được. Dù sao thì cũng kiếm thêm được ít tiền lại có thể cảm nhận xã hội thực tế, tôi cũng không phản đối gì. Nhưng bây giờ đã tốt nghiệp rồi, cậu phải tìm một công việc chính đáng chứ…”
Đại T nhắm mắt lại, gương mặt không một chút biểu cảm, cắt ngang lời của tôi: “Vâng, vâng, vâng… tìm một công việc chính đáng, tôi làm ở công ty nước ngoài, vợ là giáo viên phổ thông, kết hôn rồi sinh con, trăm năm hạnh phúc, con cái đầy nhà, con nối nghiệp cha, phú quý ba đời, vui đạo luân thường, tứ đại đồng đường, vui hưởng tuổi già, già chết tại gia, cưỡi hạc thăng thiên… còn ngôn từ mỹ miều nào muốn giáo huấn tôi nữa không?” Cậu ấy tuôn ra một tràng, miệng không ngừng nghỉ, lầm rầm như đang tụng kinh.
Tôi bị những câu nói đưa đẩy của tên tiểu tử này bịt kín miệng lại, không thốt ra được câu nào nữa, chỉ đứng ngây ra mà nhìn hắn.
Đến lượt Uyển Nghi, cô ấy đang đứng cạnh tôi, đưa tay lên che miệng cười rúc rích.
Đại T bỗng chuyển sang nói một cách rất nghiêm túc: “Nếu tôi mà tìm được cô vợ tốt như của cậu, tôi nhất định sẽ trở nên đứng đắn hơn.” Vừa nói, Đại T vừa liếc nhìn Uyển Nghi một cái đầy ẩn ý rồi nhanh chóng đưa mắt nhìn xa xăm theo hướng khác.
Vốn là một người sống nội tâm, nghe những lời tâng bốc trần trụi ấy của Đại T, Uyển Nghi xấu hổ tới nỗi đỏ bừng cả mặt, lúng túng không biết làm thế nào đành cúi gằm mặt nhìn xuống đất.
Tôi cười lớn, đưa tay ôm Uyển Nghi vào lòng rồi nói: “Đương nhiên rồi, cô dâu của tôi là hoa khôi

Xem Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15

» Tiểu thuyết ngôn tình , tieu thuyet ngon tinh trung quoc , truyen hay , Truyện Tiểu Thuyết ,

» Tiểu Thuyết FULL | Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p4
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p3
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p2
» Truyện Tiểu Thuyết – Sói Full
» tiểu thuyết ngôn tình | Dù Chỉ Sống Thêm Một Ngày, Anh Vẫn Sẽ Chọn Em
» anh gai xinh | ĐẸP Công Khai Không Qua PTS
D2V.Mobi - Thế giới mobile Anh gai xinh (97)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Chuyện ngoại tình (12)
D2V.Mobi - Thế giới mobile game android (3)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Giới tính (35)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Cười (52)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Giới Tính (36)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Kiếm Hiệp (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ma (104)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ngắn (111)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tiểu Thuyết (115)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tình Yêu (50)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện trinh thám (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tuổi Teen (322)
BigKool BigKool
Bigkool - Đẳng cấp game bài đã được khẳng định đặc biệt dành riêng cho Android với hệ thống game phong phú nhất.

Thể loại & Tương thích

Truyenit.net

xem anh chup len Truyenit.net phiên bản Mobile
Liên hệ: truyenit.net@gmail.com
YOUR IP: 54.211.47.170U-ON