truyenit.net
Tìm Kiếm · kho truyen
Chào mừng bạn đến với truyenit.net

waphaynhat.net - Cập nhật video shock, quay len , ảnh gái xinh , tự sướng , ảnh sexy , chup len ,doc truyen hay, kinh nghiem lam tinh update hàng ngày


• Tiểu Thuyết | Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full)

Trang chủ » Truyện Tiểu Thuyết
Đăng ngày March 24, 2013 (34251 views)
Chương 1: Trùng phùng

Đã hơn ba ngày, vì lo lắng cho Ấn Chung Thiêm, Bạc Băng liên tục mất ngủ.

Vẫn không có thêm bất cứ thông tin nào về Ấn Chung Thiêm, Bạc Băng không biết anh đã phải nhận sự thẩm vấn nghiêm khắc như thế nào, liệu anh có vì người khác mà gánh vác hết tội danh về phía mình hay không.

Viện kiểm sát, sở tư pháp hay chính phủ… tất cả những cơ quan có người thân hoặc quen biết cô đều đã tìm đến và cầu mong sự giúp đỡ, nhưng hết thảy đều có cùng một câu trả lời với thái độ lạnh lùng: “Cô nên buông tay đi! Vụ này án tử đã chắc chắn rồi, không có đường sống đâu, tử hình chỉ còn là vấn đề thời gian thôi!”

“Tử hình…!!!” Trước đó không lâu, Ấn Chung Thiêm còn trao cho cô một chiếc nhẫn kim cương và hứa sẽ bầu bạn với cô suốt cả cuộc đời. Hiện nay, anh đang đứng trước nguy cơ bị tước đoạt đi quyền sống, cô làm sao có thể làm ngơ để mặc tất cả diễn ra như vậy được?

“Không! Tôi sẽ không bỏ cuộc! Tôi tin là anh ấy vô tội, tôi nhất định phải tìm cách cứu anh ấy, không cần biết phải bỏ ra bao nhiêu tiền hay dùng bất kì phương pháp nào…” cô nói với luật sư Trần – người luật sư đảm nhận vụ án của Ấn Chung Thiêm.

Bạc Băng là một bác sĩ, một khi bệnh nhân vẫn chưa trút bỏ hơi thở cuối cùng, cô sẽ không bỏ cuộc. Huống hồ đây là Ấn Chung Thiêm, người đàn ông đã từng cùng cô vượt qua những thời điểm khó khăn nhất.

“Cô có thể giao ra toàn bộ số tiền tham ô không? Nếu cô giao ra được, bản án có thể sẽ được sửa đổi.”

Tiền tham ô? Số tiền kia chắc chắn sẽ không dưới mấy triệu. Tờ chi phiếu trong lòng bàn tay của Bạc Băng đang dính đầy mồ hôi của cô.

Đây là thẻ tín dụng trong đó là số tiền cô đã tích góp được vài năm. Hai trăm vạn, hơn nữa cô đang nhờ người rao bán căn hộ cùng một số tài sản cá nhân… tất cả cộng lại cũng được hơn ba trăm vạn.

Bạc Băng có chút nóng giận.

“Anh ấy căn bản là không hề tham ô dù chỉ một đồng, vậy tôi làm sao có tiền để giao ra? Anh ấy vô tội thì vì lý do gì lại phải chịu án tử hình? Pháp luật có để mà làm gì?”

“Có tội hay không cũng không đến lượt cô phán xét, tôi cũng không quyết định được, hiện nay chúng ta phải chờ xem thư kí Ấn đã khai ra những gì!”

Đó cũng là vấn đề mà Bạc Băng lo lắng nhất, cô chỉ mong rằng anh đừng nhất thời hồ đồ mà nhận hết tội về phía mình, nếu như vậy thì ai cũng đều không thể cứu được anh nữa.

“Luật sư Trần! Anh không có biện pháp nào khác sao?”

Luật sư Trần trầm ngâm thật lâu sau mới lên tiếng: “Cô nên tìm đến những người có chức quyền cao hơn để nhờ họ khai thông vấn đề này, ở Bắc Kinh cô có quen biết ai không?”

Đúng rồi! Thư kí của Phó thị trưởng thành phố Nam Châu tham ô lớn bị bắt khẩn cấp, Phó thị trưởng hiện nay cũng đang bị cách ly để thẩm tra. Vấn đề lớn như thế này, mọi người né tránh còn không kịp, ai lại dám đứng ra giúp đỡ, chỉ e rằng người đó không muốn sống nữa.

Có lẽ, tìm đến những quan chức cấp cao hơn chính là phương pháp tốt nhất hiện nay.

***

Đến Bắc Kinh, chạy ngược chạy xuôi tìm người giúp đỡ, cuối cùng Bạc Băng vẫn không tìm được lối thoát cho bản án của Ấn Chung Thiêm. Thời điểm cô gần như tuyệt vọng, thì bất ngờ nhận được sự chủ động giúp đỡ của một vị viên chức cán bộ quân khu không biết rõ danh tính lại không để lại phương thức liên lạc. Thông qua trung gian là một người bạn của đồng sự của cô, tuy mối quan hệ có chút phức tạp nhưng tuyệt đối có thể tin tưởng được.

Bạc Băng và người ấy hẹn gặp nhau tại một quán trà yên tĩnh, nhìn qua vẻ mặt thì có thể nhận thấy ông đã ngoài bốn mươi tuổi, mặc thường phục, cách giơ tay nhấc chân của ông đều mang đậm vẻ quân nhân chính thống. Vóc dáng ông khá mập, không có khí phách của một quân nhân cấp cao, hoàn toàn không mang dáng vẻ là cán bộ cao cấp.

Trong lòng Bạc Băng có chút thất vọng.

“Cô có phải là Bạc Băng không?”

“Vâng ạ!” Bạc Băng gật đầu sau đó cô đẩy phần tư liệu đang giữ trong tay về phía ông.

Một tay ông uống trà, một tay ông lật xem toàn bộ phần tư liệu cô vừa đưa cho ông, thỉnh thoảng thấy ông trầm tư suy nghĩ gì đó.

“Bản án tử hình này có thể thay đổi được không?” Cô nhỏ giọng hỏi.

Ông ta giương mắt nhìn cô, một đôi mắt khôn khéo ẩn sau khuôn kính tinh tế.

“Khó có thể cứu vãn, chứng cứ vô cùng xác thực, nhưng…”

Từ ‘nhưng’ mà ông vừa thốt ra là cụm từ đẹp đẽ nhất mà cô nghe được suốt hơn một tháng nay. Cô giống như người sắp chết đuối tìm được chiếc phao cứu đắm, biết rõ có thể sẽ không làm được gì, nhưng cô vẫn kiên trì đeo đuổi không buông tia hy vọng cuối cùng.

“Nhưng của ông ở đây là…???”

“Cũng không phải hoàn toàn không thể cứu vãn. Nếu có thể điều tra sâu hơn, có lẽ…” Ông ta dừng lại một chút, dường như có điều khó nói.

Bạc Băng gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu được hàm ý của ông.

Nhìn vào bản án này, người sáng suốt có thể nhận ra, Ấn Chung Thiêm chỉ là một thư kí nhỏ, không thể có lá gan lớn đến mức dám lừa trên gạt dưới tham ô một khoản tiền lớn. Chỉ có khả năng các bằng chứng đưa ra hiện nay đều đang hướng toàn bộ tội danh về phía anh ấy, án tử cơ bản đã được dự tính từ trước. Ai lại có thể có năng lực lớn như vậy, có thể thay đổi tất cả, đem tội danh của phó thị trưởng đổ hết lên người Ấn Chung Thiêm, mà không để lại bất kì một vết tích nào.

Trong lòng cô vừa mới dấy lên một tia hy vọng, giờ lại bị dập tắt hoàn toàn.

“Tôi nghĩ… có một người có thể giúp cô.”

Nghe ông ta nói như thế, Bạc Băng cứ nghĩ có lẽ vì cô quá khẩn trương nên nghe nhầm. Cô nhẹ giọng hỏi lại một lần nữa: “Ngài nói gì ạ?”

“Có người hẳn là có thể giúp được cô.” Ông ta nói bằng giọng điệu trịnh trọng: “Tôi sẽ giúp cô liên hệ với người đó, tạm thời cô cứ chờ tin tức của tôi.

***

Sau đó, một điều bất ngờ xảy đến đó chính là đột nhiên có một người đem thẻ khóa phòng tổng thống của khách sạn Quốc Tế đưa cho cô, Bạc Băng dường như không dám tin, cô nghĩ cô chỉ muốn nhờ người đó xem xét lại tình trạng vụ án một lần nữa để cứu vị hôn phu của cô đang bị cách ly thẩm tra, sự việc như thế có thể gặp nhau bàn bạc một cách quang minh chính đại, vậy thì vì sao phải chọn phương thức gặp mặt mờ ám là ở phòng tổng thống kia chứ.

Nhưng cô nghĩ đến tình trạng của Ấn Chung Thiêm hiện nay, cô hoàn toàn không có bất kì một thông tin nào về anh, không biết anh đã chịu bao nhiêu giày vò, Bạc Băng lại nghĩ đến lời nhắc nhở của vị cán bộ hôm trước: “Sự tình có được hay không, chỉ cần nhìn vào thái độ của người đó, đây là cơ hội duy nhất.”

Chưa đến nơi thì cô chưa thể đánh giá được sắc mặt của người đó, nghĩ vậy Bạc Băng không chút nghi ngờ, cô vội vàng thay một bộ quần áo chỉnh tề màu xanh lam, cô không trang điểm mà trực tiếp chạy tới khách sạn Quốc Tế.

Ánh sáng phát ra từ phiến đá cẩm thạch đối diện, cô đi đến phòng 30149 với sự chỉ dẫn một nhân viên khách sạn. Đứng trước cửa phòng, một lần nữa cô sửa sang lại tập tư liệu trên tay, khi xác định mọi thứ đã chỉnh tề, cô hít sâu, đưa thẻ phòng định tra vào cửa.

Cửa phòng đã tự động bật ra, Bạc Băng đẩy cửa bước vào. Không gian trong phòng yên lặng, các bức màn cửa đều được kéo lại, trong phòng không hề có lấy chút ánh sang nào.

Bên cửa sổ, một bóng dáng anh tuấn đang đứng trong bóng tối ảm đạm, lưng thẳng tắp, đó là tư thế quen thuộc của một quân nhân. Kiêu ngạo, kiên cường và độc lập.

Bạc Băng nhanh nhẹn khóa cửa, tiến về trước hai bước.

“Chào ngài!”

Cô nhìn thấy bóng lưng kia run rẩy một chút, sau đó… người ấy chậm rãi xoay người.

Khi Bạc Băng thấy được gương mặt tuấn tú lạnh lùng của người đó, cô bỗng nhiên lùi bước, lưng cô mạnh mẽ dựa vào tường, nhưng vẫn không thể đứng vững được.

“Diệp… Chính… Thần…”

Vì sao lại là anh? Vì sao lại là Diệp Chính Thần? Bạc Băng chưa bao giờ nghĩ cô và anh sẽ gặp lại, vì sao thời điểm cô cần sự giúp đỡ nhất thì anh lại xuất hiện trước mặt cô, là may mắn hay là số mệnh?

Không, đây không phải là điều may mắn, Diệp Chính Thần chưa bao giờ mang đến cho cô vận may, thay vào đó tất cả là sự đau khổ, giày vò…

Anh không kinh ngạc, chậm rãi tiến đến bên cô, anh giống như một con thú dữ đang rình rập con mồi. Anh đi từng bước, hít thở của cô ngày một dồn dập, ngay tại thời điểm này dường như cô không thể thở nữa, anh đột nhiên dừng lại, cách cô một khoảng không xa. Anh đứng yên lặng.

“Nha đầu…”

Đây là giọng nói mà hằng đêm trong mơ cô thường hay nghe được, Bạc Băng bịt tai lại, xoay người bỏ đi. Anh nhanh nhẹn tiến đến trước cô, chặn lại trước cửa phòng: “Nha đầu, chúng ta có thể nói chuyện không?”

“Tôi không có gì để nói với anh.”

“Anh thì có, anh…”

“Anh tỉnh lại đi, bất luận điều anh nói là gì, một chữ tôi cũng không muốn tin.”

Bạc Băng dùng sức đẩy anh ra, cô đang muốn mở cửa thì bất chợt anh cất giọng nói rất bình tĩnh: “Em không muốn cứu vị hôn phu của mình sao?”

Cô bất động đứng ngây người tại chỗ. Nếu anh không nhắc nhở, có lẽ cô đã quên mất mục tiêu hôm nay cô đến đây để làm gì.

“Anh có thể cứu anh ấy?” Cô giống như vớ được chiếc phao cứu đắm, biết rõ là vô dụng, nhưng vẫn không buông tha cho tia hy vọng cuối cùng, cố gắng áp chế những bối rối trong lòng, cô xoay người.

Anh bước đến chiếc bàn, lấy thiết bị điều khiển từ xa hướng thẳng vào chiếc ti vi LCD trên vách tường nhấn nút mở, màn hình chớp nhoáng một chút rồi phát sáng. Trong ti vi là hình ảnh của Ấn Chung Thiêm.

Ấn Chung Thiêm đang ngồi trong một căn phòng có không gian chật hẹp, hai tay đặt trên bàn, những ngón tay đan chặt vào nhau, trong đôi mắt là một mảng màu đỏ lộ rõ vẻ mệt mỏi và tiều tụy.

“Tôi muốn uống nước…” Âm thanh khàn khàn được phát ra từ đôi môi khô nứt, tràn ngập sự cầu xin.

Một giọng nói nghiêm túc vang lên: “Anh biết gì thì khai ra đi, nói hết thì anh có thể rời khỏi nơi này.”

“Tôi…”

Hình ảnh trên màn hình ti vi bỗng nhiên ngừng phát.

Lưu lại cuối cùng trên màn hình ti vi là hình ảnh gương mặt Ấn Chung Thiêm, những ngón tay anh đan vào mái tóc không ngừng vần vò, biểu hiện sợ hãi… vẻ mặt này của anh như đang cầu xin sự cứu giúp của cô.

Đây là người đàn ông trước đó không lâu đã trao cho cô một chiếc nhẫn kim cương và hứa là sẽ cùng cô bầu bạn cả đời đây sao? Chỉ hơn mười ngày không gặp anh, anh đã trở nên xanh xao như vậy.

Cô muốn cứu anh, bằng mọi giá cô cũng phải cứu anh cho bằng được.

Bạc Băng xoay người, ánh mắt khẩn cầu nhìn Diệp Chính Thần.

“Anh ấy bị người khác hãm hại, anh ấy chỉ là một thư kí nhỏ, là phó thị trưởng…”

“Anh ta có bị hãm hại hay không cả em và anh đều không phải là người quyết định, tổ chuyên án muốn có chứng cứ… nhưng, anh có thể giúp em…” Diệp Chính Thần chưa nói hết, Bạc Băng đã hiểu được điều anh muốn là gì.

“Anh muốn tôi làm gì?” Anh cần sự báo đáp của cô, nếu anh chịu giúp cô, chắc chắn là có ý đồ.

“Em biết tôi muốn gì mà.” Anh nở nụ cười, Bạc Băng cảm nhận được nụ cười của anh hoàn toàn không mang theo ý cười, trong ánh mắt nóng bỏng kia lúc này toát ra sự khát khao ham muốn.

“Tội gì phải như vậy, đã ba năm rồi… anh, anh vẫn không thể buông tha cho tôi sao?” Cô xiết chặt bàn tay đang đeo chiếc nhẫn đính hôn của Ấn Chung Thiêm: “Tôi muốn kết hôn…”

“Em là của tôi!” Bốn chữ, kiên định như năm đó.

Anh vẫn như vậy, một khi anh muốn thì nhất định phải có cho bằng được, mà cô thì đã không còn quyền lựa chọn nào khác.

“Anh thật sự có thể cứu anh ấy?”

“Ngoại trừ anh, không ai có thể cứu anh ta.”

Cô xoay người nhìn lại hình ảnh trên màn hình ti vi, nhớ lại lời nói của luật sư đã từng nói với cô: một khi án đã định, việc tử hình chỉ còn là thời gian.

So sánh với sinh mạng của một con người, sự sỉ nhục như thế này là quá bé nhỏ, không đáng kể.

“Chỉ một lần này thôi.” Bạc Băng cởi bỏ từng cúc áo.

Anh bắt lấy tay cô, ngăn cản động tác của cô: “Anh muốn em trở về bên cạnh anh!”

“Không bao giờ có chuyện đó đâu!” Cô không chút nhượng bộ, bởi vì cô biết, một khi cô nhượng bộ, nhất định sẽ bị anh bức đến không còn đường lui.

“Nếu tôi và anh ở cạnh nhau, tôi tình nguyện chết cùng Chung Thiêm.”

Diệp Chính Thần nhíu mày, ẩn giấu sự tức giận.

Bạc Băng xoay người bước đi, tỏ rõ thái độ kiên quyết.

Cô mở cửa, chân vừa định bước ra khỏi phòng, anh đột nhiên cất giọng nói: “Chờ một chút!”

Bạc Băng thở phào, cô lui lại phía sau từng bước.

Trước mắt cô là quang cảnh xa hoa của phòng tổng thống nhưng vì sao Bạc Băng bỗng nhiên lại có cảm giác nơi đây như là một nhà giam được dát vàng, đem cô và một kẻ cầm thú nhốt vào một chỗ. Nhưng mà, điều duy nhất cô có thể làm lúc này… là từng bước, từng bước lui về phía sau, làm cho cửa nhà giam được dát vàng ấy từ từ khép lại.

--- Hết chương 1 ---

Chương 2: Một mảnh hoan tình

Diệp Chính Thần chăm chú nhìn cô, áo, váy ngắn, tất chân… từng thứ, từng thứ đang rời khỏi cơ thể cô, để lại là toàn bộ phần da thịt trắng nõn nà lộ ra trước mặt anh.

Khi cô tháo bỏ hết trang phục trên người, trên thân thể lúc này chỉ còn lại duy nhất một mảnh nội y nhỏ bé che giấu nơi kín đáo nhất của cô, cuối cùng Bạc Băng cũng không còn can đảm để tiếp tục được nữa, một cảm giác cay cay chua xót dần dần lan tỏa trong khoang mũi.

Cô lấy hai tay che đậy ngực mình, quay mặt nhìn đi nơi khác.

Trên màn hình ti vi là hình ảnh vị hôn phu của cô với gương mặt tiều tụy được phóng đại cực lớn.

Bạc Băng không biết việc cô đang làm có đúng hay không, cô càng không dám tưởng tượng đến việc về sau khi Ấn Chung Thiêm biết chuyện xảy ra ngày hôm nay sẽ phản ứng như thế nào.

Anh sẽ cảm kích hành động hôm nay của cô? Hay là căm phẫn đến mức mất đi lý trí, hung hăng đánh cô một bạt tai rồi mắng: “Hạ lưu”.

Cô biết, người thay đổi là mình, chắc là anh sẽ như vế sau trong phần tưởng tượng của cô. Dù sao, đối với một người đàn ông mà nói, vị hôn thê của mình lên giường với một người đàn ông khác là sự sỉ nhục rất lớn.

Nhưng… cô hoàn toàn không quan tâm về sau sẽ như thế nào, hiện tại, trước mắt cô đây là con đường duy nhất cô có thể chọn.

“Nha đầu…” Lại là giọng nói quen thuộc ấy, anh giơ tay ôm cô vào lồng ngực thật ấm áp. Môi anh lướt nhẹ lên mấy sợi tóc mai lòa xòa rồi dịu dàng hôn lên trán cô.

“Nhớ anh không?”

“Nhớ!” Làm sao cô có thể không nhớ anh? Mỗi ngày, không biết cô nghĩ đến anh bao nhiêu lần, nhớ anh đến mức trái tim cô quặn thắt.

“Hận anh không?”

“Hận!” Cô đương nhiên hận anh, nhưng hận cũng như nỗi nhớ, mỗi lần cô nhớ đến anh là mỗi lần cô thầm mắng anh ‘vô sỉ’.

“Em có thể tha thứ cho anh không?” Anh nâng mặt cô lên, ép cô đối diện với anh. Gương mặt đang gần cô trong gang tấc kia được đeo một chiếc ‘mặt nạ’ hoàn mỹ, ai có thể biết rằng ẩn sau vẻ hoàn hảo kia, lại là một tâm hồn đê tiện.

“Có thể!” Cô nhìn anh, ánh mắt cô và anh chạm nhau, nhìn nhau thật lâu, khát vọng trỗi dậy, nước mắt tuôn trào… “chỉ khi anh chết đi!…”

Diệp Chính Thần nở nụ cười, một nụ cười đến băng tuyết ngàn năm lạnh lùng cũng phải tan chảy, Bạc Băng hoảng hốt nhận ra đây chính là anh – Diệp Chính Thần khi cô vừa mới quen biết, nụ cười này của anh khiến người khác không thể nhận ra anh là Diệp Chính Thần.

“Tốt thôi! Vậy khi anh còn sống anh muốn làm gì thì làm!”

“Anh…”

Môi anh hung hăng đặt lên môi cô, nuốt trọn lời nói còn chưa kịp thốt ra của cô, răng anh cắn mạnh vào cánh môi cô…

Cô kêu đau, âm thanh đó lại bị anh nhanh chóng nuốt chửng, còn sót lại chỉ là tiếng hừ hừ nhè nhẹ…

Thời điểm môi anh chạm vào môi cô, từng ngõ ngách trong thân thể cô như được lấp đầy, cô mới bất chợt bừng tỉnh.

Điều anh muốn không phải là một cuộc giao dịch giữa quyền và sắc, thứ anh thật sự mong muốn chính là xác định tình yêu của cô dành cho anh còn lại bao nhiêu…

“Không… đừng!”

Bạc Băng cố sức giãy dụa, cô sợ nếu cô ngưng giãy dụa ngăn cản hành động của anh, thì cô sẽ bị ngọn lửa đang cháy hừng hực trong anh thiêu rụi mất.

“Bây giờ em mới nói đừng, em không biết là đã quá muộn rồi sao?”

Anh ôm lấy cô, đặt mạnh lên giường!

Anh nhanh chóng cởi quần áo trên người, trút bỏ áo sơ mi xuống, thân thể cường tráng của anh liền hiện ra trước mắt cô, trong trí nhớ của cô tại vòm ngực này còn có một vết sẹo dài hai tấc, vết sẹo ấy đã mờ… đây là vết sẹo cô đã để lại cho anh sao???

Bạc Băng vươn tay vừa có ý định chạm vào vết sẹo thì hai tay cô đã bị anh bắt được, giơ qua đỉnh đầu, thân thể cô bị anh vây hãm mạnh mẽ trên giường.

Anh cởi bỏ mảnh nội y duy nhất còn sót lại trên người cô, từng tấc da thịt trắng như tuyết của cô nổi bật lên trong bóng tối, trong con ngươi đen lay láy của anh hiện rõ hình dáng tuyệt mỹ của cô.

“Không mặc quần áo, dáng vẻ của em vẫn là mê người như vậy.”

“Không mặc quần áo, biểu hiện của anh vẫn cầm thú như xưa!”

“Em vẫn không thay đổi chút nào.” Anh dương dương tự đắc, cúi đầu khéo léo ngậm lấy nụ hoa của cô.

“Á…”

Anh đã thay đổi rồi, trở thành một con người cô hoàn toàn không quen biết.

Trên giường, hai thân thể quấn lấy nhau, chân tay bối rối mơ hồ không biết đây là cảnh tượng của một cuộc đấu tranh giằng xé lẫn nhau hay là dục vọng đang dâng trào đỉnh điểm.

Môi, lưỡi, hai tay của anh bắt đầu hưởng thụ điều mà anh muốn.

“Trước tiên, chúng ta thử tư thế mà em thích!”

“Đây rõ ràng là tư thế mà anh thích!”

“Hóa ra em vẫn còn nhớ rõ như vậy.”

“Anh…?!”

Khi anh tách hai chân cô ra, cơ thể anh đột ngột tiến vào mà không hề báo trước, điều đó khiến anh hưng phấn mà rên nhẹ, ý cười trên gương mặt anh tựa như những cánh hoa anh đào đang rơi rụng trong giấc mơ.

Bạc Băng nhắm mắt lại, nước mắt nóng bỏng từ khóe mắt chảy dài xuống. Sự đau khổ trong cô lúc này không phải là bị anh khinh thường mà là cô tự oán hận chính bản thân mình, vì sao lại dễ dàng bị anh thuần phục đến mức cam tâm tình nguyện nằm dưới thân thể anh, vì sao bản thân cô vẫn còn khát vọng muốn bên anh cả đời, vì sao bản thân cô vẫn không muốn chia li thêm một lần nữa…

Đã sớm biết cho dù có trải qua những mâu thuẫn giày vò, thì kết quả vẫn là cô sẽ chọn con đường cùng anh triền miên trên giường quấn quýt, si mê.

Như vậy trước đây, tội tình gì cô lại buộc bản thân mình buông tay anh ra, rồi lại buộc anh buông tay cô ra.

Kích tình dâng cao như những ngọn sóng trùng trùng điệp điệp, cứ từng đợt từng đợt nối tiếp nhau mạnh mẽ ùa đến. Dưới thân thể anh, cô cuối cùng cũng hòa mình vào những đợt sóng tình ấm áp…

Anh tỉ mẩn cắn mút môi cô, từ say sưa đến cuồng nhiệt, anh xấu xa chiếm đoạt cơ thể cô triền miên không dứt…

Bạc Băng quên bẵng đi cô đang ở đâu, đắm mình đón ý nghênh hợp theo mỗi một lần xâm nhập của anh.

Bạc Băng không nhớ rõ anh yêu cô bao nhiêu lần, cuối cùng, anh kéo thân thể của cô đã mềm nhũn vì khoái cảm dục tình do anh mang lại mà ôm vào lòng, môi anh quyến luyến hôn môi cô, vuốt ve mái tóc của cô, hít thật sâu hương vị rất riêng biệt của cô…

Thân thể cả hai thấm ướt mồ hôi, da thịt nóng bỏng dính sát vào nhau, Bạc Băng quá mệt mỏi, cô thật sự rất muốn quên tất cả để thân thể mình một lần được chìm vào giấc ngủ, trong giấc mơ nhất định cô sẽ không có cảm giác đau khổ.

Nhưng khi nhắm mắt, cô lại nghĩ đến Ấn Chung Thiêm, nghĩ đến Dụ Nhân, và nhớ đến rất nhiều những việc trong quá khứ…

Thật sự rất buồn cười!

Bạc Băng cố nén sự đau đớn từ thân thể, cô ngồi xuống, nhặt quần áo của mình vương vãi trên sàn, mặc từng thứ từng thứ vào người, vuốt từng sợi tóc rối, sau cùng là vỗ vỗ vào đôi má vẫn còn trắng bệch.

Cô vừa toan xuống giường, anh đã nắm cổ tay của cô bằng một lực mạnh đến mức làm cô không thể giãy dụa.

“Điều anh muốn tôi đã cho anh rồi, anh còn muốn như thế nào nữa?” Cô hỏi.

Anh trả l

Xem Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32

» doc truyen , Truyện Tiểu Thuyết ,

» Tiểu Thuyết FULL | Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p4
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p3
» Tiểu Thuyết Xuyên Không,Vương Phi Của Bạo Vương – p2
» Tiểu thuyết ngôn tình | Đại Minh giang hồ trạch nữ ký
» Đọc Truyện Teen,Tôi không phải thiên thần full
» tieu thuyet ngon tinh co dai | Nương tử, đừng nghịch nữa! p1
D2V.Mobi - Thế giới mobile Anh gai xinh (97)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Chuyện ngoại tình (12)
D2V.Mobi - Thế giới mobile game android (3)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Giới tính (35)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Cười (52)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Giới Tính (36)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Kiếm Hiệp (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ma (104)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ngắn (111)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tiểu Thuyết (115)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tình Yêu (50)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện trinh thám (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tuổi Teen (322)
BigKool BigKool
Bigkool - Đẳng cấp game bài đã được khẳng định đặc biệt dành riêng cho Android với hệ thống game phong phú nhất.

Thể loại & Tương thích

Truyenit.net

xem anh chup len Truyenit.net phiên bản Mobile
Liên hệ: truyenit.net@gmail.com
YOUR IP: 54.227.12.4U-ON