truyenit.net
Tìm Kiếm · kho truyen
Chào mừng bạn đến với truyenit.net

waphaynhat.net - Cập nhật video shock, quay len , ảnh gái xinh , tự sướng , ảnh sexy , chup len ,doc truyen hay, kinh nghiem lam tinh update hàng ngày


• Truyện Teen Dài | Một Ngày … Nơi Ấy Sẽ Có Anh

Trang chủ » Truyện Tuổi Teen
Đăng ngày May 22, 2013 (49744 views)

Strict Standards: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, non-static method WPFB_Core::ContentFilter() should not be called statically in /home/waphayit/domains/truyenit.net/public_html/wp-includes/plugin.php on line 173

Strict Standards: Only variables should be assigned by reference in /home/waphayit/domains/truyenit.net/public_html/wp-content/plugins/wp-filebase/classes/Output.php on line 87

cô.
Nhã Nhược chầm chậm tiến về phía Hoàng VŨ.
DƯờng như nhận ra sự có mặt của cô, hắn quay lại nhìn.
Thoáng chốc, đôi mắt điên dại ấy, kinh ngạc rồi sợ hãi, rồi biến ngay thành khinh rẻ,mỉa mai:
-ÂU Nhã Nhược!
-Hoàng Vũ.
-Cô đến đây làm gì?
-Tôi đã nghe kể chuyện của anh rồi, tôi rất….
-Cô chắc là vui lắm nhỉ, tôi sắp chết rồi, lại còn bị điên loạn thế này, cô vui lắm không?
-Anh nhầm rồi, tôi…
KẺ đối diện cừoi to man rợ một hồi dài.
Bỗng nhiên trừng mắt lên, có thể thấy từng tia máu trong mắt hắn, như một con quỷ dữ, hắn chỉ tay vào mặt cô, hét thật to:
-ĐỪng ngồi đó mà giả vờ lương thiện. CÔ vui lắm chứ gì? CÔ,. Cũng như cha mẹ tôi vậy, các người thật ********. Lúc thì họ cưng chiều tôi, đến khi tôi ra nông nỗi này, họ vứt tôi ra đường như một con chó, họ lên báo, mở họp báo tuyên bố từ tôi. Họ quẳng tôi trong bệnh viện, rồi biến. Họ sợ tôi làm ảnh hưởng đến danh dự của họ, sợ tôi làm công ty họ phá sản. LŨ ******** các người.Chỉ biết nghĩ cho mình thôi.
-Còn cô!
Ngón tay nhanh chóng chuyển thành bàn tay khít chặt lấy cổ NHã Nhược.NGhẹt thở!
-Cô, loại đàn bà nham hiểm các người. Tôi yêu cô ta đến vậy, tôi cho cô ta mọi thứ, còn định thay đổi vì cô ta. Thế mà…phù. Cô ta chôm tiền của tôi rồi biến. Lũ đàn bà các người, đểu cáng như nhau cả. Cả cô nữa, cũng cùng một ruột với cô ta.
Nhã Nhược bị bàn tay to khoẻ kia bóp chặt, sợ hãi,run rẩy, nói ngắt quãng:
-Hoàng….Hoàng VŨ, buông tay ra!

 

 

-Cô nói đi, cô vui sướng lắm phải không? Tôi đã giết cha cô, nên giờ cô đến đây để cười nhạo tôi, để khinh bỉ tôi chứ gì?
-KHông, hãy bình tĩnh…
Bàn tay kia bất chợt buông cô ra, ánh mắt đột nhiên yêu đuối đến lạ. Hình như hắn ta đang khóc.
Bất chợt Nhã Nhược cảm thấy Hoàng vũ chẳng còn gì đáng sợ, mà rất đáng thương. Đứa con, bị bố mẹ ruồng bỏ, bị phản bội trong tình yêu, đã mất hết niềm tin vào cuộc đời. Dường như nhớ đến cô của ngày nào 3năm trước, cũng vì bị người yêu bỏ rơi mà điên loạn bất mãn.
Anh ta, rất đáng thương.
Hoàng Vũ đi giật lùi, mắt k rời khỏi Nhã Nhược, từ từ tiến lại phía lan can.. Run rẩy:
-Cô muốn đến giết tôi chứ gì? Muốn tôi phải trả giá cho những gì tôi đã làm ư? Đừng hòng, ÂU Nhã Nhược. Tôi cho cô biết nhé, tôi sẽ không để cô giết tôi đâu. HA Ha Ha.
Bàn chân kia tiến lại gần lan can hơn. Nhã Nhược hoảng sợ thực sự. KHông phải hắn ta định tự tử đấy chứ?
Cô vội vàng hét lên:
-Hoàng VŨ, nghe tôi nói đã!
Thêm một bước nữa.
-Anh không được nhảy xuống đó, Hoàng Vũ!
Lại một bước tiến thêm, không có bất kì lời nào vang tới tai Hoàng Vũ nữa rồi hay sao?
-Anh mà nhảy xuống đó là anh thua cuộc tôi rồi. KHông phải anh nói là không muôn tôi sung sướng đấy sao? Anh mà nhảy xuống đó tôi và cô ta sẽ rất vui sướng có biết không?
KHựng lại.
Nhã Nhược hổn hển cố kéo dài thời gian:
-Anh mà chết đi, chẳng những không làm tôi và cô ta bất hạnh, mà ngược lại chỉ làm cha mẹ anh, gia đình anh phải đau khổ thêm thôi. Còn anh, anh còn cả một tương lai trước mắt. Anh không thể chết đi dược, Hoàng Vũ!
Một cặp mắt dữ tợn nhìn xéo qua phía cô, giận dữ:
-Cô nói đến tương lai với 1 thằng bị AIDS giai đoạn cuối như tôi à? Tôi chẳng còn tương lai gì nữa rồi. CÒn gia đình ư? Tôi vốn sớm đã không có gia đình rồi. Họ đã vứt tôi như một con chó, đá tôi ra khỏi nhà, nhét tôi vào cái nhà tù này. Tôi mà chết đi, họ lại vui hơn ấy chứ?
Nhã NHược lắc đầu thật mạnh, oà khóc:
-KHông có cha mẹ nào không thương con. Họ làm vậy chỉ vì thương anh nên giận dữ với hành động mù quáng của anh thôi. Chắc chắn họ cần anh sống hơn ai hết. CÒn căn bệnh này, vẫn đâu phải là không có cách, chỉ cần anh có niềm tin thôi mà!
Hoàng VŨ đau khổ nhìn lên bầu trời, đau khổ:
-NIềm tin, ai cho tôi niềm tin đây?
-Tôi! Tôi sẽ giúp anh!
NHìn qua, đã thấy NHã NHược ở bên cạnh anh, bàn tay nhỏ bé giơ ra trước mặt.
Ánh mắt sáng ngời, lấp lánh niềm tin, long lanh như làm ấm con người anh.
Tự dưng trong lòng có cái gì đó mềm đi, Hoàng VŨ giương đôi măt yếu đuối, hết nhìn bàn tay cô, rồi lại nhìn gương mặt ấy.
-Cô, không hận tôi sao?
-Có, nhưng không phải Hoàng VŨ lúc này, mà là Hoàng Vũ trước kia. Bây giờ, tôi k hận anh nữa. Tôi muốn giúp anh.
Bàn chân muốn khuỵ xuống khi nhìn vào ánh mắt ấy quá.
Bàn tay khẽ động đậy, từ từ đưa lên:
-CÔ sẽ giúp tôi thật chứ?
-Thật! Đưa tay đây, Hoàng Vũ.
Ngay cái giây phút ấy, tưởng chừng đã cứu rỗi được một con người, sẽ xoá bỏ thù hận trong lòng con ác quỷ ấy. CÔ sẽ tha thứ cho hắn, sẽ giúp hắn làm lại từ đầu. Sẽ làm bạn của hắn, cho hắn niềm tin. CÔ tin mình sẽ làm được. Nhưng…
Á………..á………….á…………..

 
Một Ngày … Nơi Ấy Sẽ Có Anh
CHương cuối Một ngày nơi ấy sẽ có anh(tt)
7ha.m
Nhã Nhược tỉnh dậy, mệt mỏi sau trận mây mưa, ngước mắt định tìm lấy dáng hình quen thuộc.
NHưng bên cạnh cô, trống vắng, lạnh lẽo.
Một phong thư đỏ au bên cạnh.
LÒng hoảng sợ vô cùng.Linh cảm thấy một sự không may….
“Đậu Đậu của anh!
Cho phép anh lần cuối gọi em như vậy.
Có lẽ lúc em đọc lá thư này, anh đã ở mộtnơi xa rồi. Anh và Hạ Thanh sẽ về MĨ.
Xin lỗi vì đã không báo cho em biết trước.
CHỉ vì sáng nay, anh đã nhận ra rằng mình là kẻ ích kỉ và xấu xa nhất trần đời. Đã không kiềm chế được bản thân mà cướp đi sự trong trắng của em. Xin lỗi. Anh là một gã khố;n nạ;n nhất trên đời.
Anh không phải vì sợ hãi mà trốn chạy mà có lẽ việc anh rời xa em, mới chính là hạnh phúc cho em.
NHìn em lúc ngủ,anh cảm thấy hận bản thân vô cùng. Đã cản trở tình yêu của em và Dennis, thật sự anh đáng chết.
Anh biết người em yêu là Dennis, không phải anh. Nhưng chỉ cần trái tim em, nơi ấy, có hình bóng anh là đủ.
Yêu, vốn không phải sự chiếm đoạt.
Vì vậy, anh quyết định rời bỏ em, rời khỏi nơi này.
hãy sống hạnh phúc em nhé.
Hi vọng rằng “Một ngày, nơi ấy sẽ có anh…”
Gấp lá thư lại, Nhã Nhược co người lại, ôm lấy gối, suy tư..
NƯớc mắt trào ra.
Đã nguyện hiến dâng cho anh tất cả, nhưng có lẽ anh chưa đủ niềm tin nơi cô.
SỰ ra đi này, âu cũng là cho anh và cô 1 cơ hội suy nghĩ về chuyện tình cảm này..
Tạm biệt và Hẹn gặp lại!
Hạ Âu!

 

 

3năm sau…..
Chiếc taxi dừng lại trước sân vận động, một chàng trai với nước da rám nắng, hàng lông mày nhíu lại trước cái nắng hè.
Anh bước vào sân vận động, nơi chất chứa bao kỉ niệm của hai người.
3 năm qua, đã suy nghĩ thật nhiều về cô, về quá khứ, về họ.
LẦn trở về này, suy cho cùng không mang chút hi vọng, chỉ là sự tạm biệt và chúc cô hạnh phúc.
Cũng 3 năm, anh ruồng bỏ cô, rồi để cô chìm trong tuyệt vọng.
3 năm lần này, lại lần nữa bắt cô chờ đợi….
Có lẽ, cô đã có quên anh rồi. Cũng tốt thôi. Đã chúc cô hạnh phúc thì phải sẵn sàng đối mặt với sự thay đổi có thể xảy ra.
Bỗng bước chân khựng lại…
Một cô gái với gương mặt bầu bĩnh đang đứng trên sân vận động. BÀn tay nắm lấy một bàn tay nhỏ bé khác.
Cô bé kia chỉ chừng 2 tuồi, giống cô hồi nhỏ vô cùng, miệng phùng lên vì kẹo mút.
Có cái gì đó rất quen thuộc, tựa như một phần cơ thế vậy.
Đứa bé níu lấy cánh tay ngừoi con gái, khẽ nhíu đôi lông mày lại.
Đúng rồi, chính là cái nhíu này, rất quen thuộc…
Tựa như đang soi mình vào gương vậy….
BÀn chân vô thức tiến về phía ấy…
Nhã Nhược nhận ra sự xuất hiện của anh..
Gương mặt, từ kinh ngạc, chuyển sang lo âu, rồi vui mừng..
NHưng sự sung sướng đã chiếm hết tất cả, cô chỉ kịp nói một câu:
-Anh đã về….
Chính là câu này, 3 năm nay đã chờ đợi để được gặp lại anh, để nói ra nó.
Cuối cùng, anh đã trở về rồi. Những tưởng sẽ phải chờ đợi thật lâu.
3năm qua, rất nhớ anh, đã hụt hẫng biết bao lần…
Vậy nên, vẫn không dám tin đây là sự thật.
Chợt nhớ ra điều gì, cô kéo tay cô bé đang nép sau lưng, khẽ nói, đủ cho anh nghe thấy:
-Hạ Nhược, chào bố đi con!
***
Hạ Âu và Nhã Nhược ngồi trên khán đài của sân vận động, lặng im ngắm nhìn bé Hạ NHược tung tăng vui đùa trên nền cỏ, má phùng lên vì chiếc kẹo mút chanh.
Cô chủ động dựa đầu vào vai anh, thì thào:
-Cám ơn anh!
-VÌ sao?
-Vì đã trở về, Em đã lo rằng anh sẽ đi mãi!
-Xin lỗi em, Đậu Đậu. 3 năm qua, đã để em phải chờ đợi,phải nuôi bé Hạ Nhược một mình. Anh…
BẤt chợt, môi bị khoá kín lại bởi làn môi mềm mại của cô.
“CƯỡng hôn” xong,cô nhìn anh mỉm cười, lấp lánh:
-LẦn này, là em hôn trước!
***

 

 

Đằng xa, một gương mặt bơ sữa,mái tóc bạch kim ánh lên theo màu nắng.
Dennis lặng im nhìn gia đình ấy hạnh phúc, khoé môi khẽ mỉm cười thoả mãn.
Trần kHiết nãy giờ đứng lặng im bên anh, bỗng chốc quay sang nhìn. NỤ cười kia, sao lại ánh lên nét tinh khôi vô cùng. Cứ như một mặt trời lấp lánh, sáng chói vậy. Ngây thơ,trong sáng, hạnh phúc.
Tự dưng, cô cũng mỉm cười, quay lại ngắm nhìn gia đình nhỏ bé kia, hỏi:
-Sao anh không đến chào cô ấy?
Vẫn giữ nụ cừoi đó, ánh mắt không rời khỏi đứa bé trên sân, Dennis thoả mãn:
-Vì tôi chưa đủ tự tin rằng mình có thể cao thượng như cô.
CƠ mặt ai kia khẽ giật lên, thoáng đỏ mặt. Nhưng nhanh chóng hạ xuống ngay. CÔ mỉm cười thật tươi, lảng tránh vấn đề:
-Anh về nước lần này đã có ý định đầu quân cho công ty nào chưa?
-Tôi chưa quyết định.
-NẾu anh muốn, chúng ta có thể hợp tác.
Bàn tay nhỏ bé giơ ra, tỏ thiện ý bắt tay.
Nhưng đáp lại nó, Dennis đút ngay hai tay mình vào túi, miệng cố ngăn một nụ cười:
-Để xm đã, nếu là người nhà thì có ưu tiên hơn không vậy.
Trần Khiết đưa tay vào túi,lấy mộtnắm kẹo, xoè ra:
-KẸo mút chanh, ok?
Cả hai cười vang, bắt tay nhau. Hai kẻ thất bại trong tình yêu ấy, lại chung một nỗi niềm đồng cảm trong công việc.
***
Xa hơn, Trần Ân đút tay vào túi,lặng ngắm nhìn anh vui cười thoải mái.
3năm qua, chứng kiến anh lao đầu vào công việc. DÙ thành công, nổi tiếng. Nhưng biết rằng anh rất đau khổ. Vậy mà giờ lại được thấy anh cừoi.
Hoá ra, hạnh phúc của loài ngừoi lại giản đơn đến vậy, chỉ cần thấy người mình yêu hạnh phúc, thì có thể cưởi được rồi.
Anh cũng đang cười đây.
Tình yêu sai lầm của anh, tuy không được ai biết đến, nhưng nó cũng cao thượng như bao tình yêu khác.
Thế là đủ.
VĨnh biêt, Dennis.
Màu tóc đỏ hung khuất dần sau đám đông…
The end.

hinh gỉlr xinh de thuong

 

Xem Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

» truyen teen , truyen teen dai , truyen tinh cam teen ,

» Đọc Truyện teen,Cô nàng tốt bụng
» Truyện teen full,Cô nàng tốt bụng
» Truyện teen full ,Tiểu Thư siêu quậy gặp Thiếu Gia Cứng Đầu
» Truyện teen hay ,Gặp lại để yêu em
» teen stody | Nhỏ Là Đặc Biệt
» Tiểu Thuyết | Hoài Niệm Tuổi Mười Tám
» Truyện Teen Hay – Vị Hôn Thê Của Thần Chết
D2V.Mobi - Thế giới mobile Anh gai xinh (97)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Chuyện ngoại tình (12)
D2V.Mobi - Thế giới mobile game android (3)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Giới tính (35)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Cười (52)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Giới Tính (36)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Kiếm Hiệp (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ma (104)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ngắn (111)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tiểu Thuyết (115)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tình Yêu (50)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện trinh thám (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tuổi Teen (322)
BigKool BigKool
Bigkool - Đẳng cấp game bài đã được khẳng định đặc biệt dành riêng cho Android với hệ thống game phong phú nhất.

Thể loại & Tương thích

Truyenit.net

xem anh chup len Truyenit.net phiên bản Mobile
Liên hệ: truyenit.net@gmail.com
YOUR IP: 50.16.41.183U-ON