truyenit.net
Tìm Kiếm · kho truyen
Chào mừng bạn đến với truyenit.net

waphaynhat.net - Cập nhật video shock, quay len , ảnh gái xinh , tự sướng , ảnh sexy , chup len ,doc truyen hay, kinh nghiem lam tinh update hàng ngày


• Truyen teen viet nam | Thiên Sứ Mưa – FULL

Trang chủ » Truyện Tuổi Teen
Đăng ngày March 16, 2013 (33878 views)

Strict Standards: call_user_func_array() expects parameter 1 to be a valid callback, non-static method WPFB_Core::ContentFilter() should not be called statically in /home/waphayit/domains/truyenit.net/public_html/wp-includes/plugin.php on line 173

Strict Standards: Only variables should be assigned by reference in /home/waphayit/domains/truyenit.net/public_html/wp-content/plugins/wp-filebase/classes/Output.php on line 87

Thiên Sứ Mưa
Thiên Sứ Mưa
Yêu anh từ một chiều mưa
Author (Tác giả)*: Aries ( Zing)
Category (Thể loại)*: funny, có chút sad
Rating (Đánh giá truyện theo độ tuổi)*: 12+
Casting (Giới thiệu nhân vật)*:

Trần Hoài Dương: Là một nữ sinh rất bình thường nhưng lại có điểm thu hút rất đặc biệt. Có một mối tình trung học trong mơ nhưng lại bí ẩn vô cùng. Là một người khó đoán.

Nguyễn Thiên Bảo: học sinh đứng thứ 3 toàn quốc, thiếu gia tập đoàn đá quý IM nổi tiếng, là mẫu người lý tưởng của 250.000 nữ sinh. Mối tình đầu bí ẩn của Hoài Dương.

Phạm Tùng: Ấm áp và dễ chịu, anh trai kết nghĩa của Dương.

Và một nhân vật chính nữa nhưng sẽ giới thiệu sau…

Tóm tắt:

Mưa…

Vật thể cô coi là đẹp nhất…

Mưa…

Vật thể cô cho là lãng mạn nhất…

Nhưng Mưa…

Cũng tượng trưng cho sự nuối tiếc muộn màng của cô…

Và con tim đã chết của anh…

Mưa mùa hạ là bắt đầu của mối tình lạng mạn thời trung học, có vui vẻ, có mơ mộng, có hờn giận, có nũng nịu…

Mưa mùa hạ, cũng là cái kết mãi mãi không thể nào quên…

Đau khổ và thống hận

Bắt đầu, kết thúc rồi lại bắt đầu…

“Trần Hoài Dương, tôi hận em, tôi hận vì em phá hỏng lòng tự trọng của tôi, tôi hận vì em đã dám bỏ mặc tôi, tôi hận…vì mãi mãi chẳng thể quên được em..”

“Sự đau khổ của em nằm sau chiếc mặt nạ thủy tinh vui vẻ mà mãi mãi em chẳng thể nào tháo nó ra, sự đau khổ của em là nước mắt hàng đêm thấm đẫm gối mềm, sự đau khổ của em là mảng kí ức nằm trong chiếc hòm kín mà em không đủ cam đảm để mở nó ra…”

“Tình yêu của em là thứ xa vời tôi chẳng thể với đến, chỉ có thể lảng lặng đứng nhìn chờ một ngày em tuột khỏi tầm tay. Sự hồn nhiên vui vẻ của em là nỗi đau vô hình của tôi, nụ cười ngọt ngào của em là thứ rượi vang đã uống rồi sẽ nghiện mà kẻ ngốc như tôi chẳng thể nào cưỡng lại. Tại sao lại là em? Con nhóc ngốc nghếch thích tự do? Vì sao tôi lại yêu em?”

…..

Rốt cuộc chỉ vì yêu mà đau khổ, vậy thì thôi đừng yêu nữa, có lẽ sẽ bớt khổ đau…
(au~~~)
….

 

 
Tôi thật sự không tin vào mắt mình…

À không phải là không tin mà là không muốn tin….

Không muốn tin có thể gặp lại anh ấy….

Anh đứng đó, trong ánh mắt ngây dại của hàng trăm nữ sinh. Tiếng hò hét, tiếng máy ảnh vang lên dường như át cả tiếng tim đập liên hồi của tôi

Đúng anh rồi…

Thiên Bảo…

Người con trai với mái tóc hung đỏ rạng rỡ, khuân mặt góc cạnh nam tính, sống mũi cao thẳng đứng phảng phất cái tôi kiêu ngạo của quý tộc Châu Âu, đôi tròng mắt nâu màu cà phê đặc biệt và đôi môi dày quyến rũ nhếch lên vô càng ngạo nghễ.

Đó là người con trai xuất hiện trong bao giấc mơ của tôi, hai năm rồi vẫn vậy, chẳng đổi khác dù chỉ một chút…

Tôi thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết, sức lực dường như bị ai rút cạn, yếu đuối đến đáng thương. Ánh nắng gay gắt của mùa hè Sài Gòn làm bốc lên mùi hạt phượng hăng hắc khiến tôi khó chịu. Tôi quay người, cố lê bước về lớp. Từng bước, từng bước mà nặng như đeo chì, nặng đến nỗi tôi không muốn bước nữa, đến nỗi muốn quay lại nhìn anh rõ hơn, nhìn anh như hai năm trước….

…Thiên Bảo mối tình đầu của tôi….

……
Mưa rào xối xả, từng hạt mưa mảnh dội xuống mặt đất khô làm nó sủi bọt, mưa rơi xuống, bắn lên mái hiên tôi đang đứng, bắn lên cả chiếc váy trắng của tôi làm nó loang lổ những vệt tròn sẫm màu lốm đốm.

Tự nhắc mình khi đi chơi mùa này sẽ mang theo ô, tôi lục túi xách tìm điện thoại để gọi cho mama báo cáo tình hình thì tức đến nỗi muốn đập đầu vào tường…

Ôi trời ơi, điện thoại hết pin…

Cố hít một hơi thật dài để kìm nén hành động ném chiếc điện thoại đi thật xa. Đầu óc tôi bắt đầu xoay mòng mòng. Trời mưa như vậy làm sao mà tôi về nhà được đây? Bến xe bus cách đây rất xa, phải chạy mưa mới đến được. Tôi tự lục lại chiếc ví, mong sao vẫn còn tiền, có thể đủ để đi xe ôm hoặc đón taxi…

Số đen… tổng tài khoản chỉ còn 15.000 nghìn…

Tôi đập tay vào trán, nhìn trời mưa trắng xóa mà thấy run cả người. Bây giờ chỉ còn nước đội mưa chạy ra bến xe thôi . Tôi giơ cái túi sách lên đỉnh đầu, chần chừ không chịu đi, cuối cùng lấy hết dũng khí nhắm mắt chạy bừa…

Chạy mãi, chạy mãi mà cảm tưởng mình vẫn đứng nguyên tại chỗ. Nghĩ thật là quái lạ, chân tôi vẫn chưa bị què mà. Mở mắt ra thì thấy gấu váy mình bị một cánh tay rắn chắc nắm lấy…

Á á dê sồm. hắn ta, hắn ta định vén váy tôi lên sao?

“Nhóc con, trời mưa như vậy chạy đi đâu? Không sợ à?”

Hớ, hắn ta nói cái gì vậy? chẳng nhẽ…

Không để tôi kịp suy nghĩ thì hắn ta kéo mạnh một cái, tôi bị bật lại mái hiên, nắm chỏng chơ dưới đất, đầu suýt nữa đập vào tường. Huhu bạo lực, bạo lực, trong cuộc đời rải hoa hồng của Trần Hoài Dương này chưa từng bị bạo lực như vậy. Tên khốn này, thật không biết thương hoa tiếc ngọc.

Mắt tôi long lên, định bụng nhảy bổ vào hắn ta dạy cho một bài học thì ngay lập tức bị đơ tại chỗ…

Ôi trời, anh chàng này thật là supper boy, siu mĩ nam. Trước mắt tôi là một chàng trai dáng dong dỏng cao, mái tóc hung đỏ ướt nhẹp ôm lấy khuân mặt đẹp trai, áo sơ mi trắng do nước mưa mà bám chặt vào người làm lộ ra từng mảng cơ bắp nam tính. Úi chà chàng mĩ nam này, không chỉ đẹp trai mà còn có bò-dy “so hot” nữa. Hắc hắc cảm giác được gặp mĩ nam là như vầy sao, vô cùng phấn khích, máu mũi như muốn phun ra. Á á, bụng ảnh có sáu múi kìa .

Chàng mĩ nam có vẻ rất khó chịu khi bị tôi nhìn như vậy, chàng ta quăng cho tôi cái lườm cháy cổ áo. Híc mị lực phi thường, đến lườm người khác cũng đẹp trai như vậy. Bây giờ tôi mới phát hiện anh ấy có đôi mắt màu nâu, sâu và đẹp đến kì lạ, có cảm giác rất lạnh lung. Tôi bị đôi mắt ấy thu hút, cứ bị hút mãi, hút mãi cho đến khi chất giọng lạnh băng của anh ấy vang lên:

“Nhóc con, đừng có mà nhìn tôi chòng chọc như thế”

Một câu nói như vậy mà làm tôi ngẩn ngơ, đến nỗi quên mất mình đang ngồi dưới đất, quên mất anh ấy đã đi rồi…

Lần gặp nhau đầu tiên đặc biệt như thế, kì lạ như thế… Vậy mà…

……

 

 
“Ê Dương”

“Ừm”- Tôi mệt mỏi đáp lại con Ngọc

“Làm sao vậy, trông có vẻ mệt mỏi dữ”

“Không có gì, chỉ buồn ngủ thôi”

“Èo ôi, mày thì lúc nào cũng ngủ, đồ đầu heo”

Tôi không nói gì, chỉ quắc mắt với nó, nó lè lưỡi trêu ngươi tôi. Con nhỏ này, lúc đầu gặp tôi còn là một bé nai tơ chính hiệu, chẳng biết bao giờ đã tu luyện thành sói rồi. Đáng chết, ngày mai chị sẽ dạy cho ngươi một trận.

“Không chơi với mày nữa, vừa nãy mày có để ý không? Anh chàng hotboy đó, nghe nói vừa chuyển đến từ trường EDU. Ôi trời sao lại có người đẹp trai vậy chứ…” – Con Ngọc làm động tác chống cằm ra vẻ vô cùng mộng mơ. Chẳng hiểu sao nghe nó nói vậy tôi chẳng còn tâm trạng trêu nó như mọi hôm nữa

“Mày nói thế không sợ anh Thành của mày nghe thấy à? Bữa trước vẫn chưa chừa à?” – tôi ngáp một cái thật dài, với tay đeo cái headphone, chỉnh mp3 nghe một bản ballads buồn của Adele, gục đầu xuống bàn mệt mỏi.

Con Ngọc thấy tôi như vậy thì nhăn mặt, buồn chán chạy lên bàn trên tám chuyện với mấy đứa con gái. Tôi có nghe loáng thoáng thấy từ Thiên Bảo, có lẽ đang nói về anh ấy..

TRường EDU ư? Không chỉ vậy đâu, anh ấy còn là học sinh đứng thứ 3 toàn quốc, thiếu gia tập đoàn đá quý IM nổi tiếng, là mẫu người lý tưởng của 250.000 nữ sinh. Tất cả những điều đó tôi đã biết rất lâu, ngay cả những sở thích nhỏ nhặt nhất của anh tôi đều thuộc nằm lòng, chỉ là tôi không hiểu? tại sao anh lại phải chuyển trường, tuy Hoàng Hà là một ngôi trường khá nổi tiếng nhưng so với EDU thì chẳng bằng một góc. Với lại ở đó chẳng phải vẫn còn…

“Á Á Á”- Tiếng hét xé gió của đám nữ sinh làm cắt dòng suy nghĩ của tôi

Nhíu mày nhỏm dậy, thấy ngoài cửa lớp có cả đám nữ sinh đam bu lại một chỗ, đôi lúc còn có người hét lên một tiếng rồi ngã xuống đất. Đám con gái lớp tôi cũng chẳng kém cạnh, thấy vậy cũng xô nhau chạy ra, cá tiền là bọn chúng chẳng biết gì đâu. Nhìn kìa, trán dứa nào đứa ấy dán hai từ “hóng hớt” to đùng.

“Dương dương, ôi ôi trời ơi ra đây, ra đây” – Tiếng con ngọc từ ngoài cửa lớp vọng vào

“Có cái gì vậy?” – Con nhỏ này, loa mồm sao to vậy nhỉ?

“Là…là hotboy EDU..á á….đừng chen, đừng chen nữa..”

Môi tôi lập tức mím chặt lại

Bảo…

 

 
Đầu óc tôi bị tên gọi đó làm cho điên đảo, cố dung chút lý trí sót lại kìm chế mình không được đi ra ngoài nhưng chân cứ vô thức bước đi. Từ khung cửa sắt đã chật người, tôi nhìn thấy nụ cười cao ngạo của anh. Hình ảnh ấy làm tim tôi đập lỡ một nhịp..

Con người ấy thật lạ, đẹp đến nỗi làm người ta cứ phải ngắm mãi, bao năm rồi cái cảm giác nhộn nhạo khi nhìn anh vẫn chẳng đổi, vẫn là con người ngày ấy mà sao thấy xa cách quá…

Nước mắt không tự chủ được ứa ra. Híc đã bao nhiêu lần nói sẽ không khóc nữa mà vẫn chẳng kìm được. Tôi đưa tay lên dụi mắt, chân lùi lại muốn bước đi nhưng không được nữa, đám con gái đằng sau tôi cứ đẩy lên, tôi cố chống tay lên cửa sổ mong sao không bị kẹp thì mất đà, đầu đập vào khung sắt. Ái ui, tôi đảm bảo nếu không ra khỏi đây nhanh thì một là bị đè chết, hai là bị đập đầu cho đến chết thôi.

Bất giác đưa mắt lên nhìn…

Không…

Không phải đâu…

Tiếng hét phấn khích của mấy đứa con gái đằng sau tôi vang lên, hah..ha..có lẽ họ cũng bị ảo giác như tôi sao? Không đâu..không đâu chắc chắn anh đang nhìn họ..chắc chắn không nhìn tôi đâu, Trần Hoài Dương anh sẽ không nhìn một con bé nhẫn tâm như mày đâu.

Tôi có dùng chút can đảm còn lại ngảng đầu lên nhìn anh, chỉ thấy ánh mắt anh cuộn trào mãnh liệt như con sóng trên đại dương rồi bỗng chốc vụt tắt như bao ngôi sao băng mà tôi vẫn thường mơ tưởng, nhanh đến nỗi tôi đã tưởng nó là ảo giác…

Anh không còn cười nữa, nhìn mặt anh lúc này bình thản đến kì lạ, dường như anh là quan tòa, còn tôi..chỉ là một tên tội nhân mà anh căm ghét.

Anh nhìn tôi, môi mấp máy khẩu ngữ câm

“…”

Tôi sững người hồi lâu sau mới đáp lại anh..
“…”

Ánh mắt hai chúng tôi giao nhau, trong vòng 1/100 giây hình như tôi thấy có cái gì đó hiện hữu trên khuân mặt anh mà phải rất lâu, rất lâu sau tôi mới đoán ra được đó là gì…
“Cốp”

Ôi trời tôi biết ngay mà..

“Cốp”

Ai ui đau quá

“Cốp”

“Cốp”

“Cốp”

…..

Hơhơ, sao đầu mình ong ong thế này??@.@ Mắt tôi lập tức bị bảo phủ bởi một màn sương mờ, trước khi ngất đi tôi chỉ thấy tiếng hét xé vải của con Ngọc vang lên…

“TRỜI ƠI..DƯƠNG…..!!!!!!”

***
“Ưm…”

Đâu thế này? Tường trắng, ga giường trắng…éc không phải là phòng y tế đó chứ…

“Tỉnh rồi hả?”

Tiếng nói dịu dàng, trầm ấm vang bên cạnh. Tôi liếc nhìn người đó, người con trai với mái tóc vàng óng như ánh mặt trời, đeo kính mắt trông rất trí thức, sống mũi cao, lông mày lưỡi kiếm nhưng lại dịu hiền đến kì lạ, anh ngồi trên chiếc ghế sô-fa màu cà phê, mặc áo blue, nhìn tôi cười châm chọc..

“Xì”- tôi xì một tiếng rõ dài- Đại ca, huynh chơi trội từ bao giờ vậy? em tưởng anh chuộng cái ghế màu kem kia lắm mà, mới đổi cái ghế này từ bao giờ vậy?

Anh cười, tay theo thói quen chỉnh lại gọng kính. Tên này, thói quen như vậy mà chẳng đổi được, tôi dám chắc ổng dùng chiêu này để mê hoặc nữ sinh đây mà…

Quên không nói cho các bạn biết, chàng trai đang ngồi ở đây tên là Tùng, là anh trai kết nghĩa của tôi và cũng là bác sĩ của một bệnh viện nổi tiếng, . Tuy vậy thời gian ảnh tới đó chỉ đếm trên đầu móng tay ( tôi thật sự không hiểu vì sao họ còn giữ người vô trách nhiệm như ổng lại nữa), tất cả thời gian còn lại anh đến trường tôi nhận chức chuyên viên y tế. Người ta thường nói “Mĩ nam họa thủy” quả không sai, từ khi anh đến dạy ở trường tôi không biết đã bao nhiêu lượt nữ sinh ra vào cái phòng y tế này ( xin nói thêm trước đây nó vắng như chùa bà đanh).“Này anh làm việc như thế không thấy phiền à?” lần đầu tiên gặp nhau tôi đã hỏi anh như vậy nhưng đáp lại chỉ là nụ cười hiền từ cùng động tác đẩy gọng kính vô cùng ngứa mắt.

“Con bé này, đang nghĩ gì thế?”

“KHông có gì, chỉ là em đang nghĩ làm sao mà mình vào được đây thôi”

Anh rót một cốc cà phê thơm phức, đưa lên miệng nhấp một ngụm, đi đến cạnh tôi, thở dài:

“Còn không phải cô bạn em khóc lóc với anh, bảo anh đến xem em đã chết chưa hay sao? Thật là, chẳng phải chỉ bị đập đầu vào tường, giả bộ bất tỉnh thôi hay sao?”

“Hắc hắc, lại bị anh phát hiện rồi”

Tôi chun chun mũi, giành lấy cốc cà phê ngay trước mặt anh, tu một hơi thật dài. HiHi cà phê anh pha uống mãi mà vẫn thấy ngon, hài nhiều lúc tôi nghĩ nếu anh mở một quán coffee nhỏ chắc phải hốt bạc nhiều nhiều..

Anh cười khổ nhìn cốc coffee rỗng trên tay tôi, cầm lấy nó, đi đến bồn nước, vừa rửa vừa nói:

“Muội muội đáng yêu ơi, em không biết uống chung cốc là rất mất vệ sinh sao?”

Tôi ngả người tựa vào thành giường, mặt lộ ra vẻ phấn khích:

 

 
“Đại ca, ai bảo anh dùng coffe quyến rũ em, cái gì cũng được nhưng coffee của đại ca tiểu muội muội này làm sao dám không uống chứ ”

Anh cười to thành tiếng, Lau tay bằng một chiếc khăn mùi xoa nhỏ, tay với lấy chiếc hộp y tế, đặt nó xuống cạnh tôi. Híc lại thay băng đây mà.

“Hyunh, chiếc khăn mùi xoa này hyunh vẫn còn giữ sao?”- Tôi ngạc nhiên nhìn chiếc khăn mùi xoa hình heo con khâu một cách cẩu thả trên tay anh. Nó chẳng phải là…

Anh mỉm cười, nhẹ nhàng tháo băng trên đầu cho tôi, thoa lên trên đó một chút thuốc đỏ và loại thuốc màu xanh đặc sệt nào đó…

“Nhóc con, lần sau đừng nên đến chỗ đông người như vậy nữa, sẽ bị đè chết đó” – anh xoa xoa đầu tôi, như một người anh trai

“Hehe không sao không sao, đến lúc đó em sẽ lại xài chiêu giả bộ ngất thôi, đảm bảo voi cũng không đè chết được!!^o^ ^o^ ^o^”

Anh lườm tôi một cái rõ dài, cẩn thận băng lại vết thương cho tôi..

“Nghe nói cậu ta đến đây…”- giọng anh nhẹ như gió thoảng nhưng lại rõ ràng đến nỗi tôi không thể chối bỏ- “em định làm gì?”

Tôi cười khổ:

“Anh nghĩ em nên làm gì đây, chạy đến bên anh ấy cầu xin tha thư hay tiếp tục cuộc sống mà không có trái tim?”

“Dương, không phải em không có trái tim mà chỉ tại em chối bỏ nó thôi…”

“Vậy cảm giác năm ấy là thế nào, anh cũng biết nó mà, đau đến xé tim gan, anh biết không, lúc ấy em chỉ muốn quay lại nhìn anh ấy một lần nữa, chỉ muốn nói với anh ấy em vẫn còn yêu..yêu anh ấy rất nhiều nhưng kết quả thì sao..Haha, em vẫn bước đi, anh không biết sao, em nhẫn tâm đến như vậy đó, anh biết trước khi rời đi anh ấy nói gì với em không..Đó là ‘Trần Hoài Dương, cô là người không có trái tim, cô là một con quỷ’ em đã ước gì lúc ấy mình chết đi.., ít ra chết đi rồi sẽ không đau khổ như vậy nữa”
Tôi gắt lên, vừa nói vừa cười như điên dại. Tùng nhìn tôi, môi mím chặt lại:

“Dương..đừng nói nữa..”

“Sao vậy, anh ấy bây giờ quay lại rồi, quay lại trả thù em rồi, sao anh không để cho em nói hết đi. HAha vừa nãy em thấy anh ấy ở cửa sổ, anh ấy đã nhìn em anh có biết không? Anh ấy nhìn em rất lâu, anh có biết anh ấy đã làm gì không? Anh ấy nói ‘Tôi hận cô, TRần-HOài-Dương’ haha, hóa ra vậy, anh ấy hận em, anh ấy nghĩ em là người bỏ rơi anh ấy, anh ấy muốn lấy lại tất cả nhưng..hứchức..bây giờ em còn gì sao…hứchức, em mất tất cả rồi..hức..hức mất hết rồi” Nước mắt tôi rơi ra, ướt đẫm gương mặt, miệng lưỡi đắng ngắt

Tùng nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, tôi khóc nấc lên trên vai anh làm ướt cả một mảng áo blue. Tay anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng tôi, nhịp nhàng cùng những tiếng nấc của tôi..

“Ngoan nào..đừng khóc..đừng khóc nữa..”

Nắng mùa hè tràn vào phòng y tế, phản chiếu lên chiếc giường trắng tinh khiết tạo thàh những vệt vàng lốm đốm, Tu`ng đưa cho tôi một chiếc khăn bông hồng nhạt, tôi nhận lấy, giọng có chút châm biếm:

“Đại ca, anh là con trai sao lại dùng màu hồng thế!”

“Nhóc con, vẫn còn tâm trạng đùa cợt sao?” – Anh nhíu mày nhìn tôi- “Anh thật không hiểu nổi con người em nữa rồi, lúc thì cợt nhả, lúc thì lạnh lùng, lúc thì yếu đuối, TRần Hoài Dương ơi Trần Hoài Dương, rốt cuộc em là ai vậy?”

Tôi lè lưỡi đáp lại anh:
“Em chính là Trần Hoài Dương học sinh lớp 10a2, Trường Hoàng Hà, con của Ông Bà Trần Đức Hòa và Lê Thị Lan…Hihi anh còn muốn biết gì nữa không?”

Anh thở dài, nhìn tôi bất lực. Tôi đắc ý thả người xuống chiếc giường trắng tinh, đột nhiên thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều. Có lẽ là do cốc coffee vừa nãy…

Không khí trong phòng y tế im lìm hẳn, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng anh Tùng lật báo và tiếng thở đều đều của tôi. Thoải mái..Thoái mái..Thoái mái..>O

 

 

Thiên Sứ Mưa
Tôi ngơ ngẩn nghe hai người bọn họ bày trò hihi haha. Khí nóng dồn lên tới tận đại não, chui xuống tiểu não, dâng lên bán cầu não cuối cùng thét ra ngoài miệng:

“Hai người thôi đi, sến quá!!!!>OOOO

 

 
Tôi miết nhẹ trên từng con chữ, trong đầu hiện lên một đoạn kí ức mong manh..
….

Trong cái nắng gay gắt mùa hè, một cô bé tóc buộc lệch, đi giày thể thao khỏe khoắn, đứng trước mặt một chàng trai tóc đỏ rực rỡ, đeo cặp chéo vai gương mặt góc cạnh nam tính nhưng lại lạnh lùng đến lạ

Tôi nở nụ cười thật tươi:

“Thiên Bảo, đây là quà của em, anh nhận lấy đi”

Thiên Bảo hờ hững liếc nhìn chiếc hộp màu hồng hình trái tim, hình như có vẻ rất quen thuộc với cảnh này, lạnh nhạt lên tiếng:

“Không lấy”

Mặt tôi ỉu xìu như cái bánh đa nhúng nước, phồng má đáp lại:

“Hưm, sao vậy, em đã mất một tuần để làm nó đó, anh thấy không tay em sưng lên rồi nè” nói rồi giơ hai bàn tay sưng húp như móng heo lên trước mặt anh.

Ái chà, nói thế nào nhỉ, sau cái ngày gặp định mệnh hôm đó, sau khi đã rõ gốc tích của anh ( thực ra là đàn anh khối trên>O

 

 
Tôi thở một hơi thật dài, lấy từ bên trong một xấp hình đã cũ.

Tấm thứ nhất là hình ảnh một chàng trai tóc đỏ, ngồi đọc sách dưới tán phượng xanh ngắt

Tấm thứ hai vẫn là chàng trai đó đang chơi bóng rổ…

Tấm thứ ba vẫn là người đó nhưng đang gục trên bàn, mắt nhắm nghiền trông có vẻ rất mệt mỏi…

Cứ từng tấm, từng tấm được lật lên như những kỉ niệm trong lòng đang bị xới lên, từng hồi..từng hồi làm tim tôi đau đớn..

Đến tấm cuối cùng…

Là hình ảnh một đôi nam nữ, cô gái với mái tóc buộc lệch tinh nghịch, gương mặt ánh lên sự láu cá tuổi học trò, bên cạnh vẫn là chàng trai trong bức ảnh trước nhưng có phần đổi khác. Không còn là gương mặt lạnh lùng vốn có, tuy lông mày đang nhíu lại khó chịu nhưng ánh mắt màu nâu cà phê đó lại ánh lên vẻ dịu dàng khó nói và đôi môi mỏng có vẻ hơi nhếch lên…

Đúng rồi…

Tay tôi lướt nhẹ lên đôi môi của chàng trai..

Thiên Bảo…

Người ta nói tâm trạng của con người luôn hiện lên qua đôi mắt vì đó là tâm hồn của họ, nó như một quyển sách mở, chỉ cần nhìn vào đó cũng có thể biết người ta nghĩ gì

… Người con trai đó lại rất khác. Những lúc vui hay buồn đều không hay hiện qua ánh mắt

…mà là môi…

Lúc khinh bỉ một người nào đó môi sẽ nhếch thành một nụ cười nửa miệng. Lúc vui môi sẽ hơi nhướm lên, dù là một nụ cười rất nhẹ thôi nhưng lại làm người ta hạnh phúc…

Còn đau khổ…môi sẽ mím lại

Tôi lại hồi tưởng khung cảnh hồi sáng…

Trong tiếng hét dữ dội của nữ sinh, anh nhìn tôi bằng ánh mắt bình thản, môi mấp máy khẩu ngữ câm..

“Tôi hận cô”

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, đáp lại anh:

“Tiền bối, gặp lại rồi”

Trong1/100 giây tôi đã nhìn thấy biểu hiện thoáng qua trên mặt anh..

Đó chính là cái mím môi nhẹ…

Rất nhẹ thôi nhưng tôi biết. Đó chính là nỗi thống kh

Xem Trang: 1 2 3 4 5 6

» doc truyen , truyen teen , truyen teen dai , truyen tinh cam teen ,

» Đọc Truyện teen,Cô nàng tốt bụng
» Truyện teen full,Cô nàng tốt bụng
» Truyện teen full ,Tiểu Thư siêu quậy gặp Thiếu Gia Cứng Đầu
» Truyện teen hay ,Gặp lại để yêu em
» Truyện Ngắn – Người Chịu Tội
» Chuyen ngoai tinh | Gái trinh sa ngã vì yêu người có vợ
» Truyen teen hay nhat | Cô Dâu 17 Rưỡi
D2V.Mobi - Thế giới mobile Anh gai xinh (97)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Chuyện ngoại tình (12)
D2V.Mobi - Thế giới mobile game android (3)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Giới tính (35)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Cười (52)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Giới Tính (36)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Kiếm Hiệp (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ma (104)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Ngắn (111)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tiểu Thuyết (115)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tình Yêu (50)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện trinh thám (7)
D2V.Mobi - Thế giới mobile Truyện Tuổi Teen (322)
BigKool BigKool
Bigkool - Đẳng cấp game bài đã được khẳng định đặc biệt dành riêng cho Android với hệ thống game phong phú nhất.

Thể loại & Tương thích

Truyenit.net

xem anh chup len Truyenit.net phiên bản Mobile
Liên hệ: truyenit.net@gmail.com
YOUR IP: 54.89.94.159U-ON